Bạn đang đọc truyện Lạc Mất Cô Dâu Xung Hỉ full - Chương 34 của tác giả Nguyên Lai. Bà xã là cái quỷ gì vậy? Miệng Cảnh Thiên không kìm được mà giật một cái. Cô đang băn khoăn về từ "bà xã" này thì mới nhận ra rằng, khi anh ta nói về bản thân mình còn lấy cô Dù cho Mạt Lỵ không nói, này đó nữ công người nhà cũng biết hôm nay chủ yếu là cấp nữ công phát tiền công, nhưng bọn hắn một chút đô không để ý, vốn cũng không phải là hướng về phía ăn uống tới, bọn họ chỉ là muốn đến xem Nạp viên rốt cuộc là dạng gì tử Truyện Lạc mất cô dâu xung hỉ chương 7. by Nguyễn Thị Lương. 2022-04-08. 120 views. -2. Chương 7: Tuân thủ bổn phận. Khương Vũ Hi thật sự không hiểu, ngoài khuôn mặt xinh đẹp như hồ ly kia, Cảnh Thiên còn có ưu điểm gì nữa? Nhưng lúc này ông cụ Chiến đã không có ý định Động lượng với xung lực là cả hai thuật ngữ trình bày các quan niệm trong vật lý tương đối tương tự nhau. Hầu không còn sự nhầm lẫn bắt đầu từ thực tiễn là cả nhị tư tưởng này còn có thuộc đơn vị chức năng - gia tốc trọng lượng lần. Tuy nhiên, về cơ bản 1. (Danh) Việc tốt lành, việc vui mừng. Như: "báo hỉ" 報 喜 báo tin mừng (cưới hỏi, sanh con). 2. (Danh) Bệnh đậu mùa. § Ghi chú: Ngày xưa, bệnh đậu mùa coi là nguy hiểm, gọi là "hỉ" là cách nói kiêng húy, ý cầu mong việc tốt lành để được bình an. Hồng Lâu Mộng 紅 樓 夢: "Tả nhi phát nhiệt thị kiến hỉ liễu, tịnh phi biệt chứng" 姐 兒 發 熱 是 見 喜 了, 並 非 別 Truyện Xung Hỉ (Trọng Sinh) - Chương 49 với tiêu đề 'Bất kể phát sinh chuyện gì, ta vẫn là đại ca ngươi' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; y bị cứng rắn đưa vào phủ Vĩnh An vương xung hỉ, là tuyệt địa, nhưng cũng là tân sinh. Bây giờ chưa tới hai UhAYKqe. Tên gốc Xung Hỉ 冲喜[重生] Tác giả Tú Sinh 绣生 Thể loại Cung đình hầu tước, cổ trang, trọng sinh, điềm văn, sảng văn, chủ thụ, ngọt sủng, ôn nhu đại mỹ nhân thụ x thiết huyết tàn nhẫn Chiến Thần công. Nguồn raw Kho tàng đam mỹ Editor San, Mei Công Tử wattpad inhH39 Tình trạng Hoàn 145 chương + 3 phiên ngoại ————- Văn án Trưởng tử phủ Quốc Công Diệp Vân Đình không được sủng ái, nhận một đạo thánh chỉ ban hôn cho Vĩnh An vương Lý Phượng Kỳ, phong làm Vương Phi. Vĩnh An vương trấn thủ Bắc Cương, giết vô số địch, xứng danh Bắc Chiêu Chiến Thần. Nhưng thời điểm Diệp Vân Đình được gả đến, Chiến Thần thân đã trúng kịch độc, kinh mạch đứt đoạn, chỉ có thể nằm trên giường kéo dài hơi tàn. Diệp Vân Đình lòng như tro nguội gả vào phủ, e ngại hung danh Chiến Thần, chỉ quanh quẩn trốn ở viện tử của mình không màng mọi sự. Không lâu sau, vì uống nhầm canh đầu độc Vĩnh An vương mà mất mạng. Trước khi chết, Vĩnh An vương thân mang hơi tàn, nửa quỳ trước giường hắn mà trịnh trọng cam kết “Ngươi vì ta mà bỏ mạng, từ nay về sau, ta sẽ dùng hết khả năng mình che chở cho người thân của ngươi, ngươi an tâm yên nghỉ.” Sau đó y đăng cơ lên ngôi Hoàng đế, quả nhiên thực hiện lời hứa trước kia, che chở cho người thân duy nhất của hắn. Sống lại một đời, Diệp Vân Đình vẫn không tránh khỏi mệnh gả cho Vĩnh An vương xung hỉ. Nhưng lần này, hắn quyết định chăm sóc thật tốt cho nam nhân hơi thở còn thoi thóp kia, báo đáp ân tình kiếp trước. Nhưng thật không ngờ, nam nhân giải độc xong lại vội vã lôi kéo hắn viên phòng. Hắn bị nam nhân ôm thật chặt trong lồng ngực, hơi thở ấm áp bên tai “An tâm cùng ta, từ nay về sau, ta che chở cho ngươi.” Cảnh báo 1, Miếng bánh ngọt 1vs1, hai đời công thụ đều chỉ có nhau. 2, Văn án đã có, không thích đừng đọc, kẻo buông lời cay đắng. 3, Bối cảnh lộn xộn, triều đại không có thật. 4, Kết thúc HE siêu ngọt. Có thể đọc thêm 《Bạo quân sủng hậu》3 Vai chính Diệp Vân Đình, Lý Phượng Kỳ. Vai phụ Hàn Thiền, Lý Tung, Quý Liêm,… Nhận xét của độc giả “Xung hỉ” của Tú sinh, xem tên tưởng ngọt sủng tiểu bạch văn, nghĩ nội dung chỉ có liếc mắt đưa tính, kết quả đọc xong một chương liền muốn ngừng mà không được. Thiết lập tính cách, tình tiết, xung đột, hành văn lô-gic, hoàn hảo. Nhân vật phản diện sẽ không vẻ mặt hóa*, hành văn ổn, mang hương vị cổ trang, cường hãn. Khuyến khích mọi người đọc. * 反派不会脸谱化 nguyên văn đây mà mình không hiểu lắm. ———- Link Chương 5 Tiết kiệm tiền chuộc thân để hòa li“A, lại sưng đỏ nữa rồi.”Đường Nguyên vừa mới mở mắt tỉnh dậy, cậu liền kéo vạt áo ra, rũ mắt nhìn bộ ngực lại phát trướng, đặc biệt là hai điểm phấn hồng kia, cương cứng kiều nộn. Cậu vươn một ngón tay chạm vào, cảm giác tê dại ngay lập tức lan ra.“Đâu có giống nhau.” Đường Nguyên thấp giọng lẩm với cảm giác ở trong mơ thì hoàn toàn không giống chút nào, ở trong mơ chạm vào rất thoải mái, vậy mà khi tỉnh lại chạm vào thì cảm giác ấy đột nhiên tan biến. Vẫn nên hỏi ma ma nên làm sao đang chìm vào trong suy nghĩ, phòng trong truyền tới tiếng sột soạt. Chắc chắn là Đỗ Thừa An tỉnh dậy rồi. Đường Nguyên chấm dứt mớ suy tư của mình, vội vàng mặc áo lót, nhưng vải dùng để may áo cọ qua khiến đầu vú lại nhô lên, mang đến cảm xúc tê tê dại dại. Cậu khó nhịn được tiếng rên rỉ nho nhỏ tràn qua kẽ môi, sau đó chịu đựng sự khác thường của bản thân để vào phòng trong hầu hạ Đỗ Thừa người Đỗ Thừa An chỉ khoác vỏn vẹn kiện áo ngoài, hơn phân nửa lồng ngực cường tráng lộ ra, mặt mày thoáng chút lười biếng pha cảm giác lạnh lùng, có khi còn chưa hoàn toàn tỉnh lại. “Phu quân.” Đường Nguyên cầm quần áo đi tới, ánh mắt thoáng dừng lại trên bộ ngực trần trụi của Đỗ Thừa An, sau đó vội vàng đỏ mặt dời đi. Phu quân gần đây trở nên kỳ quái thế nào ấy, bắt cậu hầu hạ hắn mặc quần áo thì không nói làm gì, nhưng ngay cả áo ngoài cũng nhất quyết không ràng trước kia lúc nào cũng bọc kín mít cơ mà. Đường Nguyên vừa nghĩ vừa đeo đai lưng cho Đỗ Thừa An, hai tay vòng qua sau eo hắn, tạo điều kiện cho hương thơm thanh thoát tỏa ra, rơi vào trong mắt Đỗ Thừa An không khác gì cậu đang ôm Thừa An rũ cắp mắt đen xuống, trông thấy phần cổ trắng nõn của tiểu thê tử bị bại lộ, rất thích hợp để cắn xuống một cái. Vành tai mềm mại của cậu cũng lộ ra, càng thích hợp để vân vê thưởng thức. Hắn càng xem càng thấy khô nóng, bụng dưới nổi trống đùng đùng, đành giơ tay véo vòng eo tinh tế của tiểu thê tử đáng yêu kia. “A.”Đây mới đúng là ôm Nguyên ngã thẳng vào ngực Đỗ Thừa An, hai đầu vú nhô ra cọ lên phần ngực rắn chắc của người nọ, vừa đau vừa sảng khoái khiến Đường Nguyên không khỏi rên rên rỉ mềm mại làm Đỗ Thừa An thoáng sửng sốt, hắn chỉ trêu tiểu thê tử của mình chút thôi, đâu nghĩ thân thể của Đường Nguyên mẫn cảm đến nhất thời cười thành tiếng “Mùa xuân đã qua rồi mà còn con mèo nhỏ nào đến kỳ động dục kêu meo meo nhỉ?”Đường Nguyên nghe xong không hiểu lắm, nhưng cảm giác mách bảo cậu rằng phu quân đang cười mình, cộng thêm bộ ngực từ nãy đã chịu khổ khiến cậu ủy khuất cực kỳ. Dẩu đôi môi xinh đẹp lên, ánh mắt lên án “Phu quân cố ý.” Trên mặt Đỗ Thừa An vẫn bất động, như cũ mà lạnh như núi “Hả?”Đường Nguyên từ trong ngực hắn vừa đứng thẳng dậy, Đỗ Thừa An thừa cơ nắm tay lại, đem người kéo về.“Phu quân cố ý véo ta!”“Ngươi thật vô lương tâm, đấy là ta đang tốt bụng giúp ngươi thôi.”Đỗ Thừa An trưng ra bộ mặt lạnh lẽo có thể hù chết mười mạng người, lập tức khiến Đường Nguyên không dám nói lại, rầu rĩ lấy ngọc bội treo ở trên đai lưng. “Phía dưới như thế nào? Còn đau không?” Hoàn cảnh bây giờ thật sự rất buồn cười, Đỗ Thừa An xuống nước trước, cố gắng dùng âm thanh nhu hòa nhất để mở miệng hỏi cậu. “Không đau.” Đường Nguyên cúi đầu nói, âm thanh mềm mại trầm thấp xuống. Dỗi Thừa An nhíu mày, trong lòng nghĩ cách dỗ người thế Đỗ thiếu gia đã bao giờ dỗ người khác đâu, tới tận lúc ăn sáng cũng không nghĩ ra lý do, bất đắc dĩ đành tự mình đẩy xe vào thư phòng. Bên kia, Đường Nguyên thấy cuối cùng phu quân cũng đi, chạy trở về phòng ngoài, cởi đổ ra để xem bộ ngực càng ngày càng sưng cậu rất khó chịu, không phải đau, mà cảm giác ngứa, còn có chút trướng, khó chịu khó nói thành lời. Lúc trước Đỗ Thừa An còn giúp cậu ngượng ngùng xoa bóp, đợi đến khi đám người đi rồi mới lập tức trốn vào phòng giải tỏa. “A sao không đúng chứ? Khó chịu quá!!” Cậu càng xoa càng không ổn, không những không thuyên giảm, ngược lại núm vú trở nên vừa hồng mọng, vừa sưng tướng, khiến Đường Nguyên gấp đến mức suýt khóc. Lúc này, cửa phòng bị gõ vang, Đương Nguyên khẩn trương che áo lót, vọng ra “Ai?” “Thiếu nãi nãi, là ta đây, đến đưa thuốc của thiếu gia.” Vương ma ma Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra, mở ra hé cửa phòng một chút, kéo Vương ma ma vào, đỏ mặt ậm ừ nói “Ma ma à, ta……hơi đau chút.”Trải qua một chuyện như lần trước, Vương ma ma đã điềm đạm đi rất nhiều, “Thiếu nãi nãi đau ở đâu, lại là ở phía dưới à?”“Không không không.” Đường Nguyên mặt càng đỏ hơn, xua tay nói “Là ngực, đã hai ngày rồi nhưng nó vẫn khó chịu lắm. “Bộ dáng mờ mịt ngây thơ làm Vương ma ma vừa đau lòng vừa buồn cười, người song tính bình thường đều có mẫu thân chỉ giáo này kia, nhưng thiếu nãi nãi của bọn họ cái gì cũng không được hiểu.“Không có việc gì to tát, đây là minh chứng cho việc thiếu nãi nãi đã trưởng thành rồi.”“Nhưng đỏ hết cả rồi?”Đỏ sao? Vương ma ma nghi hoặc, hỏi “Có thể kéo áo lót xuống cho ma ma xem không?” Đường Nguyên vội vàng kéo ra, bộ ngực trắng nõn hơi dựng thẳng, hai đầu vú phía trên lộ ra rõ ràng, nhưng quả thật có điểm hồng hồng, xung quanh còn có vệt giống đầu vú trong thời kỳ phát dục, mà giống như bị nam nhân sờ, xoa rồi mút. Vương ma ma chạy nhanh lấy cho cậu chiếc áo lót, sắc mặt xấu hổ. Thiếu gia thật là, thiếu nãi nãi còn chưa trưởng thành, vội cái ma trấn an, nói “Mấy ngày nữa sẽ không sao đâu, còn cái mà thiếu nãi nãi đang đeo sẽ làm cho người thoải mái hơn nhiều.”Đường Nguyên nghi hoặc hỏi “Là cái gì vậy?”“……”*Buổi tối, nhân lúc Đường Nguyên đang tắm, Vương ma ma cùng Đỗ Thừa An hàn huyên trong chốc lát. Lúc đám người vừa đi ra ngoài, Đỗ Thừa An mới che trán thở trước đến nay hắn coi Vương ma ma như thân mẫu của mình, chỉ là không nghĩ tới ngày sẽ bị thân mẫu lôi ra giáo huấn. Thiếu nãi nãi còn nhỏ, thiếu gia sao lại nóng vội như vậy?Còn nhỏ mắt của Đỗ Thừa An âm trầm, nhớ tới mỗi đêm tiểu thê tử đều nép vào trong lòng hắn ngủ ngon, tâm tình lại ngứa ngáy khó nhịn. Đúng là còn nhỏ, nhưng bản lĩnh câu dẫn không nhỏ chút nào. Phòng ngoài truyền ra động tĩnh, phỏng chừng Đường Nguyên đã tắm xong, Đỗ Thừa An mới khắc chế tâm tư, kêu cậu tiến vào.“Có chuyện gì vậy phu quân?” Người còn chưa xuất hiện, âm thanh dịu dàng đã vang vọng tới trước. Tấm áo ngoài khinh bạc, quần dài buông thõng xuống gót chân, khuôn mặt còn mang theo chút hơi nước trở nên ửng đỏ. Ánh mắt của Đỗ Thừa An lặng lẽ xoay vòng trên người cậu, “Vú không thoải mái sao?”Nói trắng ra như vậy khiến Đường Nguyên cảm thấy thẹn không thôi, theo bản năng đặt tay trước ngực, “Đã tốt hơn rồi.”Đỗ Thừa An “Lại đây ta xem nào.”Đường Nguyên “Thật sự tốt rồi mà.”Đỗ Thừa An trầm giọng nói “Lại đây.”Dữ cái gì!Đường Nguyên dẩu miệng, ngoan ngoãn đến trước mặt hắn. Đỗ Thừa An vén tấm áo ngoài mỏng manh lên, bên trong lộ ra một chiếc yếm đỏ hồng, còn thêu hoa. Đỗ Thừa An ngẩn người, ngực nóng như lửa. Thấy phu quân ngây ngốc, trong lòng Đường Nguyên lén mừng thầm, quả nhiên có phu quân cũng không biết đây là gì. Thế là Đường Nguyên xốc toàn bộ áo ngoài lên, lộ chiếc yếm uyên ương sắc đỏ, hơi vểnh mũi, tự đắc nói “Đây là yếm mà ma ma đưa cho, nói rằng như vậy sẽ không khó chịu nữa.”Hầu kết của Đỗ Thừa An lăn lộn, đáy mắt tràn ngập màu đỏ đậm của chiếc yếm này. Ngón tay không biết từ khi nào vuốt ve chiếc yếm cho phẳng, hắn hít một hơi sâu, buông ngón tay ra, giọng khàn đặc, “Rất đẹp.”“Thật không?” Đường Nguyên mở to mắt, phu quân đang khen cậu!Kể từ khi cậu bước chân vào phủ, Đỗ Thừa An đối với cậu luôn tỏ ra lạnh nhạt, cho dù cười cũng là lúc khi dễ hắn mới cười. Bởi vậy vừa nghe thấy lời khen, Đường Nguyên bảo không mừng rỡ thì là nói dối, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm vẻ diễm lệ, hai mắt sáng trong lấp lánh, chủ động bấu lấy cánh tay Đỗ Thừa An, mềm mại nói “Ta còn hai kiện nữa, cũng giống như cái này, ngày mai…mai cho phu quân xem.”Ánh mắt Đỗ Thừa An càng thâm sâu không thấy đáy, bụng dưới phát đau, cắn răng đáp lại, “Được.”Đường Nguyên vô cùng hào hứng đi ngủ. Một phần triệu cũng không thể tưởng tượng nổi, đến đêm khuya, phu quân của ai đó sẽ lăn đến bên giường, cách lớp yếm đỏ tươi mà hung hăng xoa nắn vú cậu, thậm chí còn cởi yếm ra để bao lấy con cặc đang trướng đau. Đợi đến sáng hôm sau khi Đường Nguyên tỉnh dậy không tìm thấy yếm đâu, vội vàng kể lể khóc lóc với ma ma, còn thủ phạm là phu quân cậu thì tâm tình vô cùng tốt mà đem yếm bỏ vào ngăn tối ở đầu ngọ đi ngang qua bằng trận mưa tầm tã, Đỗ phủ nghênh đón một vị khách, đây là bạn tốt nhiều năm của Đỗ Thừa An, gọi là Bùi Khánh. Đợt trước đi theo người trong nhà ra ngoài buôn bán, sau khi nghe tin Đỗ Thừa An bị thương liền vội vàng hoàn thành công việc để chạy về. Lúc Đường Nguyên đến đưa thuốc, hai người còn đang nói chuyện với nhau, Bùi Khánh nói “Giữ được cái mạng là tốt rồi. Sự tình thế này để ta đi điều tra, ngươi cứ an tâm dưỡng thương.”“Đa tạ.”Đường Nguyên gõ cửa, nghe thấy âm thanh của Đỗ Thừa An mới dám đẩy cửa đi vào, liếc mắt cái thấy Bùi phải Đường Nguyên muốn nhìn, thật sự là Bùi Khánh quá mức gây chú ý, dung mạo mềm mại như nữ tử, lại mặc hồng y, nếu không phải nghe thấy âm thanh trầm thấp của y chắc Đường Nguyên sẽ hoài nghi người này là song nhi. “Vị này hẳn là tẩu phu nhân đi.” Bùi Khánh cười nói.“A…ừm.”Đường Nguyên chưa từng thấy qua người ngoài, từ trước ở nhà không có cơ hội, lúc tới Đỗ phủ rồi cũng bị Đỗ Thừa An giấu kín trong phủ càng không có cơ hội, trong lúc nhất thời vì khẩn trương mà mặt mũi đều đỏ bừng, không biết bưng thuốc ra sao. Đỗ Thừa An bên cạnh mặt đen như than, ngón tay bất mãn mà gõ lên mặt bàn, kéo ánh mắt của tiểu thê tử trở về, thuận tiện trừng mắt nhìn Bùi Khánh. “Để thuốc xuống, ngươi ra ngoài đi.”“Chính là……” Đường Nguyên còn đang định nói, Đỗ Thừa An lạnh lùng cướp lời “Để xuống, ta sẽ uống.”“V…vâng.”Đường Nguyên mất mát đáp lại, quả nhiên cậu quá vô dụng, cậu đã từng gặp qua vài lần bộ dáng của Đỗ phu nhân khi tiếp khách, phép tắc ăn nói vừa lễ độ, vừa đĩnh đạc. Không giống cậu cái gì cũng không dám nói, khẳng định không phải là loại người mà phu quân thích. Nếu phu quân không bị thương, chắc cũng sẽ cưới một thê tử như Đỗ phu nhân cũng nên. Trong lòng Đường Nguyên có chút áy náy, cảm giác mình vô tình nhặt được món hời lớn, phu quân cưới một người như cậu hẳn đã quá mệt mỏi, chẳng trách đêm thành thân đó hắn lại nói ra những lời lúc phu quân có thể đứng lên, hẳn đấy cũng là lúc bọn họ hòa li. Bên này Đường Nguyên đang miên mang suy nghĩ, bên kia Bùi Khánh tấm tắc cười thành tiếng “Lúc trước nghe nói ngươi cưới một nông gia, còn tưởng ngươi không dám đem chuyện này ra , hóa ra là luyến tiếc giữ cho mình.”Đỗ Thừa An một hơi uống xong chén thuốc, nhíu mày nói “Nói nhiều.”Bùi Khánh nói “Ta thấy y rất sợ ngươi, hay ngươi đối xử với người ta không tốt?”Đỗ Thừa An lười để ý, Bùi Khánh phe phẩy cây quạt, nói chắc nịch “Nhưng với tính cách của ngươi sẽ không đối với người ta không tốt, cùng lắm là đem người ta sang một bên, chờ ngày sau nếu người đó chịu không nổi sẽ chủ động yêu cầu hòa li, ta nói đúng chứ?”Đỗ Thừa An thoáng dừng động tác, ngước mắt lạnh lùng nói “Câm miệng.”Bùi Khánh tức thời làm động tác khóa miệng câm khi tiễn khách về, Đỗ Thừa An do dự vài cái, sau đó bảo người làm đẩy mình đến tiểu viện. Mới vừa đi vào đã nghe thấy trận cười, ánh mắt hắn ngưng lại, nhìn thấy Đường Nguyên trong tay cầm món đồ kêu leng keng leng keng’, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ tươi cười rạng rỡ.“Ma ma, cái này thú vị quá, gọi là gì vậy?”“Cửu liên hoàn.” 1 Ma ma cười nói “Bùi công tử cũng có tâm thật, y đặc biệt đưa tới cho thiếu nãi nãi khỏi buồn.” 1 Cửu liên hoàn Cửu liên hoàn là một trò chơi thường gặp lưu truyền trong dân gian Trung Quốc, cũng là một trò chơi rất kỳ diệu được cả thế giới công nhậnĐỗ Thừa An trên ngực khó chịu, lạnh mặt đi qua, Đường Nguyên thấy hắn tới, giống như cậu nhóc ham chơi bị bắt quả tang, liền thu lại nét tươi cười, đem cửu liên hoàn giấu sau lưng. Thấy động tác ấy, sắc mặt Đỗ Thừa An còn lạnh lẽo hơn, ngữ khí như trộn lẫn với băng mà hỏi “Thích cái này?” Đường Nguyên ngoan ngoãn đáp lại, “Vâng.”Đỗ Thừa An nhớ tới một màn mới vừa diễn ra ở thư phòng kia, tiểu thê tử của hắn thấy bạn chí cốt của hắn mà mặt bừng bừng, khiến hắn giận đến ngứa răng, muốn mắng lại cảm thấy rớt hết mặt mũi, thế là đẩy xe lăn rời đi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Nguyên trưng ra bộ dạng tang thương, “Ma ma, có phải ta không nên thích cái này không? Phu quân giống như giận rồi.” Vương ma ma hầu hạ Đỗ Thừa An nhiều năm, hiểu tâm tính hắn thế nào, biết hắn không hẳn là giận, khuyên nhủ “Sẽ không đâu, thiếu nãi nãi đừng lo lắng, buổi tối ta bảo phòng bếp nấu chén chè hạt sen mà thiếu gia thích, người cầm đến đưa cho thiếu gia, thiếu gia nhất định sẽ nguôi giận.”Đường Nguyên ngoan ngoãn đồng ý “Được.”Bị Đỗ Thừa An dọa như thế, Đường Nguyên chẳng còn tâm tư mà rong chơi. Tuy nói cậu bị bán rồi tiến vào xung hỉ, nhưng Đỗ phủ trên dưới đều đối xử với cậu rất tốt, đặc biệt là Đỗ phu nhân, không bảo ăn gì mặc gì, lâu lâu còn cho cậu chút châu báu quý giá. Đường Nguyên thường tự hỏi rằng, nếu mình tốt hơn một chút, liệu cậu có thể sống cả đời trong Đỗ phủ hôm nay gặp Bùi Khánh, tâm tư nhỏ nhoi của Đường Nguyên ngay lập tức bị đánh tắt. Bên người phu quân hẳn nên là người môn đăng hộ đối, một mỹ nhân thanh nhã biết điều, không giống người như cậu, lời muốn nói đều thành không nói. Tốt hơn hết vẫn nên tiết kiệm tiền, chờ chân của phu quân tốt lên có thể chuộc lại khế bán mình, sau đó hòa li mà rời đi. Cậu không thể trở về, bằng không nếu cha mẹ thấy cậu bình yên trở về, chắc chắn sẽ lại bán cậu đi lần nữa. Cậu sẽ tìm một nơi non xanh nước biếc mà an cư lạc nghiệp. Sau khi hạ quyết tâm, Đường Nguyên trở lại phòng mình, đem chiếc rương châu báu của mình kéo là chiếc rương châu báu, nhưng thật ra chỉ toàn chút vụn bạc, đều là số tiền cậu tiết kiệm được từ khi vào phủ tới này, còn là mấy món trang sức Đỗ phu nhân đưa cho. “Không biết có đủ chuộc lại khế bán thân hay không nữa.” Đường Nguyên buồn rầu nói “Chân của phu quân giống như sắp lành lại rồi. “ Bạn đang chọn từ điển Việt-Đài, hãy nhập từ khóa để tra. Định nghĩa - Khái niệm xung hỉ tiếng Hoa là gì? Dưới đây là giải thích ý nghĩa từ xung hỉ trong tiếng Hoa và cách phát âm xung hỉ tiếng Đài Loan. Sau khi đọc xong nội dung này chắc chắn bạn sẽ biết từ xung hỉ tiếng Đài Loan nghĩa là gì. xung hỉ phát âm có thể chưa chuẩn 衝喜 《舊時迷信的風俗, 家中有人病重時, 用辦理喜事如迎娶未婚妻過門等舉動來驅除所謂作祟的邪氣, 希望轉危為安。》 Xem thêm từ vựng Việt Đài biểu đồ dao động hình sóng tiếng Đài Loan là gì? ghế lô tiếng Đài Loan là gì? thích chưng diện tiếng Đài Loan là gì? không phân biệt được tiếng Đài Loan là gì? ngậm miệng cứng lưỡi tiếng Đài Loan là gì? Tóm lại nội dung ý nghĩa của xung hỉ trong tiếng Đài Loan 衝喜 《舊時迷信的風俗, 家中有人病重時, 用辦理喜事如迎娶未婚妻過門等舉動來驅除所謂作祟的邪氣, 希望轉危為安。》 Đây là cách dùng xung hỉ tiếng Đài Loan. Đây là một thuật ngữ Tiếng Đài Loan chuyên ngành được cập nhập mới nhất năm 2023. Hôm nay bạn đã học được thuật ngữ xung hỉ tiếng Đài Loan là gì? với Từ Điển Số rồi phải không? Hãy truy cập để tra cứu thông tin các thuật ngữ chuyên ngành tiếng Anh, Trung, Nhật, Hàn...liên tục được cập nhập. Từ Điển Số là một website giải thích ý nghĩa từ điển chuyên ngành thường dùng cho các ngôn ngữ chính trên thế giới. Đài Loan nói tiếng gì? Vũng lãnh thổ Đài Loan là nơi có nhiều dân tộc bản địa, do đó ngôn ngữ ở đây rất phong phú. Tuy có nhiều ngôn ngữ, nhưng người Trung Quốc đến định cư ở Đài Loan rất nhiều nên hiện phổ biến nhất là tiếng phổ thông Quan Thoại và tiếng Phúc Kiến. Ngoài ra cũng có một bộ phận người dùng tiếng Nhật và tiếng Anh. Chúng ta có thể tra từ điển tiếng Hoa miễn phí mà hiệu quả trên trang Từ Điển Tiếng Quan Thoại tiếng Phổ Thông Là một ngôn ngữ khá phổ biến ở Đài Loan hiện nay, Tiếng Quan Thoại Đài Loan không bị ảnh hưởng nhiều bởi các ngôn ngữ khác. Nó hoàn toàn dễ hiểu với phần lớn người Trung Quốc đại lục. Tiếng Quan Thoại trở thành ngôn ngữ chính thức của Đài Loan hiện đại từ năm 1945. Chương Thành thân phần 1Mở mắt tỉnh lại tiếp tục đối diện với căn phòng quen thuộc, đôi mắt sớm đã trở nên khô cạn, có lẽ vì rơi quá nhiều nước mắt.“Tỉnh rồi sao?”Nghe được thanh âm rất đỗi quen thuộc, động tác dụi mắt của Đường Nguyên thoáng dừng lại, cậu sợ hãi tới mức thu tay lại, cả người cũng muốn chui thành một ổ trong chăn để trốn, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía Đỗ Thừa An đang ngồi ở mép Thừa An bị hàng loạt những hành động đáng yêu của cậu làm cho bật cười, buông hộp ra, lần mò vào chiếc ổ trong chăn, nhẹ nhàng nằm lấy lòng bàn tay mềm mại của tiểu thê tử “Sợ ta sao?”Đường Nguyên gật đầu, sau đó nhanh chóng đổi thành lắc đầu, không dám đối diện với hắn, đôi mắt xinh đẹp hiện lên nỗi bất an, nhìn đến chiếc hộp Đỗ Thừa An mới cầm trong tay, cả kinh hô lên “Hộp bách bảo của ta!”Hộp bách bảo?Quả thật có rất nhiều bảo vật trong này, không ít đồ cũng là hắn đưa tới, khó trách tiểu thê tử mãi không lấy ra dùng, hóa ra là tích cóp tiền để chạy Thừa An hừ lạnh, dùng sức đóng hộp bách bảo đó lại, ngăn cách ánh mắt của tiểu thê tử.“Trên người có gì không khoẻ không?”“Không có.”Mới là lạ!Đường Nguyên nhéo chăn thầm thì, eo cậu đau không thôi, muốn xoay người cũng tốn sức, nhưng sớm muộn đã trở thành thói quen rồi, bình thường Đỗ Thừa An sẽ không làm cho eo cậu đau tới mức lần này cũng thật quá đáng, tuy không nhìn kỹ, nhưng Đường Nguyên có thể cảm nhận bướm nhỏ phía dưới thê thảm tới mức mất mặt hơn chính là cậu còn…. mất khống chế!!!!!!!!!!!Nhớ tới tình huống lúc bị đụ vào, khuôn mặt Đường Nguyên bỗng chốc đỏ bừng, cảnh giác đưa mắt nhìn Đỗ Thừa An “Vậy khi nào ta có thể rời đi?”Huyệt thái dương vì câu hỏi này mà nhảy dựng, Đỗ Thừa An bóp chặt gò má mềm thịt của Đường Nguyên, hung ác hỏi “Đi đâu nữa? Trong ngoài đã bị ta đụ chín rục còn muốn chạy hả? Một ngày không bị đụ vào đã phát ngứa, một khi bị đụ thì không ngừng chảy nước dâm, đi rồi còn muốn tìm nam nhân khác đụ em sao?Lời nói thô tục làm cho Đường Nguyên vô cùng ủy khuất “Ta không như vậy! Rõ ràng là ngươi…”Lực đạo bóp gương mặt kia lại thêm một chút nữa, Đường Nguyên câm nín, nghe thấy ngữ khí ngày càng kém của Đỗ Thừa An “Hiện tại không gọi ta một tiếng “phu quân” nữa mà xưng “ngươi” đúng không?”Đường Nguyên liều mạng chuyển đầu qua, cứu vớt gương mặt này khỏi bàn tay của Đỗ Thừa An, sau đó xoa dịu nó cho bớt tê chắn là đỏ cũng đau, chỗ nào cũng đau, Đường Nguyên luôn được Đỗ Thừa An chăm sóc, bình thường cậu được hắn dỗ dành, lúc trên giường cũng có một chút hung dữ, nhưng bây giờ bị Đỗ Thừa An đối đãi thế này, nước mắt không kìm được liền rơi xuống, cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, đầu nhỏ ngẩng lên, đỏ mắt mà hướng về Đỗ Thừa An hét toáng “Không gọi, ta phải hòa li!!! Ai muốn gọi ngươi là phu quân nữa!!!!”Đỗ Thừa An bị tiếng hét kia làm cho sửng sốt, sắc mặt âm trầm đến cực điểm, “Hòa li? Nằm mơ đi!”Hắn cởi áo ngoài lên giường, làm Đường Nguyên sợ tới mức ra chạy vọt ra ngoài, nhưng Đỗ Thừa An nhanh chóng bắt lấy mắt cá chân cậu rồi ấn lại về chỗ cũ, nhẹ nhàng xé mở tấm áo hơi mỏng bên trong, trước mặt bày ra bộ ngực trắng nõn còn lưu lại vệt đỏ hôm trước, thoạt nhìn cực kỳ dâm mắt Đỗ Thừa An nóng lên, nghĩ tới tiểu thê tử của mình vừa tỉnh lại đã có tâm tư rời đi, tức giận đến mức tâm can tì phổi đều đau.“Chăm sóc vậy mà bé con này của ta còn không có lương tâm, ta đối với em còn chưa đủ tốt hay sao mà nghĩ tới hòa li để chọc tim ta đau thế này chứ.”Đỗ Thừa An không nửa phần thương tiếc mà nâng hai chân của Đường Nguyên lên, quả nhiên giữa hai chân đã bị làm đến sưng đỏ. Dựa theo bình thường, Đỗ Thừa An chắc chắn dù sẽ luyến tiếc nhưng không muốn để Đường Nguyên chịu khổ thêm hiện tại, hắn chỉ nghĩ làm thế nào để Đường Nguyên đau, đau đến mức không dám nói ra hai chữ “hòa li” kia cặc thô tô nổi gân xanh hung bạo áp giải âm hộ sưng đỏ của Đường Nguyên khiến cậu nức nở lui lại, lồn nhỏ phía dưới vô cùng thành thật, đóng mở phun ra chất Thừa An không lên tiếng, sắc mặt lãnh khốc, một tay nhấc bắp chân Đường Nguyên, cách cậu nửa cánh tay lại túm cậu trở nhỏ ẩm ướt không ngừng cọ xát với dương vật hung bạo, môi âm hộ sưng đỏ mở ra chiếc miệng hấp hé, phủ kín quy đầu, ướt át mút Thừa An khó nhịn trầm giọng rên, “Lồn dâm cắn chặt như vậy còn muốn chạy?”“Không phải, ta không có…” Đường Nguyên đáng thương vừa khóc huhu vừa lắc đầu, muốn nói lời phản bác nhưng mãi không nên lời, toàn thân đỏ bừng bừng “Đau quá…”Ngày hôm qua đụ địt quá mức, lồn nhỏ bị đụ lỏng bao nhiêu cũng chỉ có thể mở ra miệng lỗ nho nhỏ, Đỗ Thừa An đưa ngón tay vào thăm dò mà Đường Nguyên cũng cắn môi kêu đau, càng không nói nếu dương vật thô to của hắn đụ vào sẽ thế tay còn lại của Đỗ Thừa An đặt tại miệng lỗ nhỏ do dự một hồi, cuối cùng vẫn không nhét vào, rút lui ra ngoài, một tay chống sát lại bên tai của Đường Nguyên, khẽ khàng nói “Lại thút thít khóc như vật, không biết em lấy đâu ra lá gan muốn hòa li với ta.”Vẫn là hắn mềm lòng trước.“Đau lắm, ngươi cũng không cho ta thuốc nữa.” Đường Nguyên mếu máo, trên mặt đong đầy nước Thừa An ngồi dậy, lạnh mặt nhìn Đường Nguyên, “Thuốc ta chỉ để cho phu nhân của ta.”Đường Nguyên làm bộ lau khô nước mắt, xuyên qua kẽ ngón tay nhỏ hẹp nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Đỗ Thừa An, trái tim đập loạn xạ, khó chịu không nói thành lời, càng muốn khóc lợi hại khóc càng làm cho hắn thêm mềm lòng, mày nhíu sâu lại, hắn đứng dậy mặc xong quần áo liền rời khỏi không muốn nghe thấy tiếng khóc thút thít của Đường Nguyên, cũng không có cách nào để cậu bỏ vừa đẩy cửa ra một chút, Đỗ Thừa An quay người lại, nhặt chiếc hộp bách bảo thuộc về Đường Nguyên lên, ôm nó trong lồng ngực mới đi Nguyên bất đắc dĩ mà dõi theo bóng dáng của Đỗ Thừa đột nhiên có chút hối hận.-Thân thể đau nhức nhanh chóng đưa Đường Nguyên vào giấc ngủ, tuy nhiên ngủ không sâu, lại mơ thấy giấc mơ kỳ quái, bên tai cậu thoáng xuất hiện tiếng pháo hoa vang trời. Đường Nguyên nheo mắt nhìn lại, thấy Đỗ phủ mặc lên chiếc áo lụa đỏ tươi, trang trí bằng những chiếc đèn lồng đẹp đám tim cậu hẫng một nhịp, trong nháy mắt đã được đưa vào trong đại đường, nơi Đỗ Thừa An mặc hỉ phục, tay cầm dải lụa đỏ, một bên của lụa đỏ là người đang khoác chiếc khăn voan không thấy mặt, nhưng dựa vào dáng người cùng ngón tay tinh tế cũng có thể nhận ra đó là một nữ này làm Đường Nguyên khó chịu không thôi, trong mắt như được phủ bởi một làn sương mù dày đặc. Chung quanh bắt đầu truyền đến tiếng ồn ào, có người còn hét lớn, thúc giục đôi phu thê giao bái, Đỗ Thừa An phía trước mỉm cười cúi xuống.“Không cần!” Đường Nguyên không chút do dự hô to, muốn cướp Đỗ Thừa An về, nhưng dưới chân như có người nắm lấy, làm thế nào cũng không thể nhấc thấy Đỗ Thừa An khom người chuẩn bị kết thúc nghi thức, Đường Nguyên gấp đến độ nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt nhỏ nhắn, tuyệt vọng “Không được, không được.”“Không được cái gì?”Tiếng nói đưa Đường Nguyên từ trong mộng kéo về, cậu mê man mở mắt, thấy một chân bị Đỗ Thừa An giữ lại, quân lót không biết từ bao giờ đã bị cởi ra, nửa người dưới trần một chút cũng chưa ý thức được tình hình, còn tưởng mình vẫn trong mộng, chỉ chốc lát đã bùng nổ cảm xúc, nhào lên người Đỗ Thừa An, ôm chặt lấy cổ hắn, khóc hu hu “Không được bái đường! Không được thành thân.”Đỗ Thừa An thấy cậu khóc không rõ nguyên do, “Khóc cái gì? Ai muốn bái đường với thành thân?”Đường Nguyên giật mình, “Ngươi…… Ngươi muốn thành thân với người khác.”Đỗ Thừa An trầm mặc cúi xuống, nâng khuôn mặt của tiểu thê tử, nhẹ nhàng lau khô toàn bộ mí mắt cậu “Không phải nói hòa li sao? Ta đây cùng người khác thành thân thì em khóc lóc cái gì?”Đường Nguyên ngây ngốc nhìn hắn, dùng sức cắn môi dưới, tựa như để chính mính tỉnh táo lại.“Nói xem, hay là A Nguyên muốn ủng hộ ta đi thêm bước nữa?”Đi thêm bước nữa!?Quả nhiên hắn muốn thành thân!Nước mắt của Đường Nguyên lại tuôn ra, “Nhất định phải tiếp tục sao?”Đỗ Thừa An lắc đầu, trong lòng Đường Nguyên mới thắp lên chút vui vẻ, sau đó lại nghe hắn mở miệng bổ sung “Trừ khi A Nguyên không nhắc tới hòa li nữa.”“N-nhưng mà….” Nội tâm Đường Nguyên trở nên rối bời, quần áo của Đỗ Thừa An sớm bị cậu vò nát “Ngươi nói sau này hòa li, hơn nữa…”Lời còn chưa nói xong, đã bị người tên Đỗ Thừa An kia hoảng loạn đánh gãy “Là ta nói, nhưng hiện giờ ta hối hận rồi.”Đường Nguyên ủy khuất “Nói lời vậy mà không giữ lấy lời.”Đỗ Thừa An liếc mắt qua, đương nhiên hắn không muốn tiếp tục cái đề tài đi vào ngõ cụt này nữa. Hắn nhìn thấy thê tử nhỏ của mình lặng lẽ cúi đầu không nói câu gì, trong lòng như bị chặn lại, tay nắm chặt nhịn rồi lại nhịn thêm lần nữa, mới khẽ bóp cằm Đường Nguyên nâng lên “A Nguyên, sao em không thử nghĩ xem vì sao ta nói lại không giữ lời!”Vì sao ư? Đường Nguyên lộ ra biểu tình mờ mịt, lực đạo trên cằm lớn thêm một phần nữa, Đường Nguyên cau mày, không thể không mở miệng “Bởi vì A Nguyên là do phu quân mua vào, không thể chạy trốn, phải không? Nhưng mà…chính phu nhân cũng đã đưa khế ước bán mình trả lại cho ta, hơn nữa cũng nói người có thể hòa li, người tức giận cũng chỉ vì ta không nói với người sớm thôi sao? Vậy bây giờ nói được chưa, ta không muốn sau này lại bị đuổi đi, ta sẽ tự mình rời đi trước.”Đường Nguyên càng nói càng khó chịu, nước mắt không kìm được mà theo gò má rơi xuống. Hình ảnh ấy lọt vào mắt Đỗ Thừa An, khiến hắn vừa tức vừa đau lòng không thôi, hung hăng cắn lên môi của Đường Nguyên một cái, “Em thật là khiến ta tức chết rồi, có ta ở đây, ai dám đuổi em đi?”“Chân người khỏe lại rồi, A Nguyên cũng sẽ trở nên vô dụng. Chờ đến khi người cùng vị hôn thê kia thành thân, phu nhân mới chắc chắn sẽ không thích A Nguyên, sẽ đuổi A Nguyên đi.” Đường Nguyên lau nước mắt, nghĩ đến cảnh tượng kia khiến cậu vô cùng khó chịu, liền tức sao cũng muốn hòa li, Đường Nguyên như bốc khói trên đầu, dùng sức đẩy Đỗ Thừa An ra, lớn tiếng mắng hắn “Ta khuông muốn nhìn đến người nữaaaa!!”Chỉnh trang lại quần áo, Đỗ Thừa An túm lấy tay Đường Nguyên, tiếng thở dài trộn lẫn với giọng điệu rầu rĩ “Cho nên trong khoảng thời gian này A Nguyên tự biến mình thành gì vậy, chẳng lẽ là tên sai vặt để ta trút bỏ tâm sự ư?”Đường Nguyên bỗng nhiên ngẩn ra, còn chưa kịp trả lời, Đỗ Thừa An đã buông tay cậu ra, nghiêng mặt ấn huyệt Thái Dương, lời nói có chút run rẩy “Ta biết rồi, thư hòa li sẽ đưa cho ngươi, nhưng trước tiên ngươi không được rời đi.”-Những ngày sau đó Đường Nguyên không gặp lại Đỗ Thừa An, dù mỗi ngày đều có người đưa đồ ăn cùng thuốc mỡ tới, nhưng sẽ không ở lại quá lâu, cũng không ai nói chuyện với Đường đau trên người dần dần lành lại, có thể xuống đất đi lại tự nhiên. Đường Nguyên muốn đi tìm Đỗ Thừa An, nhưng có người nói rằng cậu không thể đi ra ngoài.“Vậy khi nào mới có thể đi?” Đường Nguyên hỏi.“Chờ cho đợt bận rộn này qua đã.” Tên trông cửa cũng là tên sai vặt đáp lời.“Trong phủ có chuyện gì sao?”Đường Nguyên đếm đi đếm lại ngày tháng, gần đây cũng không diễn ra lễ gì.“Đúng vậy, bộn rộn chuẩn bị cho hỉ sự.” Gã sai vặt cười hì hì.“Hỉ sự.” Đường Nguyên ngây dại, “Hỉ sự của ai?”“Còn có thể là ai được, đương nhiên là hỉ sự của thiếu gia rồi.”Gã sai vặt vẫn còn luôn miệng lải nhải, Đường Nguyên nghe xong cái gì cũng mờ mịt, đầu óc choáng váng, trong ý nghĩ xuất hình toàn là hình ảnh Đỗ Thừa An khi thành ngày sau Đỗ Thừa An cũng sẽ chăm sóc cho phu nhân mới như cách dành cho cậu sao?Cùng nàng tới nơi đọc sách viết chữ, cùng nàng đi thưởng ngoạn cảnh đèn lồng treo khắp phố phường, ôm hôn nàng, cũng như làm những chuyện thân mật không thể tách rời, thậm chí còn đưa thuốc cho phu nhân mới như cậu đến những hình ảnh kia, trong lòng Đường Nguyên như bùng lên một ngọn lửa vô hình khiến cậu vô cùng khó chịu, người như mất hồn lạc phách trở lại phòng, nhìn thuốc mỡ đầu giường mà đôi mắt kia bất giác đỏ lên cái gì mà khóc, đã sớm đoán được mọi việc sẽ như vậy đường là thiếu gia của Đỗ phủ sao có thể mua một song nhi xung hỉ về làm thê tử, chẳng qua thiếu gia là người tốt, cho cậu cơ hội trở thành phu nhân của Đỗ phủ, sống một cuộc đời tươi đẹp hơn, vậy mà hiện tại cậu lại luyến tiếc những tháng ngày xa xỉ ấy đến bật khóc như ra cũng không tính là Nguyên mơ màng nghĩ đến hàng ngàn lý do để thuyết phục mình, cậu dụi khô nước mắt, lại nhìn ảnh mình trong gương, nở ra nụ cười tươi tắn lúc này ở phía cửa truyền đến động tĩnh, Đường Nguyên cho phép tiến vào, cửa phòng mới bị đẩy ra, Vương ma ma đi đến.“Ma ma.”Ngoại trừ Đỗ Thừa An bên ngoài, ở trong phủ có Vương ma ma đối xử với cậu cũng vô cùng tốt, thấy bà tiến vào, Đường Nguyên dần dần không nhịn được nỗi ủy khuất trên gương mặt.“Ai cha! Đứa nhỏ này.” Vương ma ma vừa thấy đôi mắt phiếm hồng của cậu đã không đành lòng, lời muốn nói bên miệng cũng không dám nói ra, chỉ cất tiếng thở dài, lảng tránh ánh mắt của Đường Nguyên, truyền tới một tờ giấy “Đây là thiếu gia đưa cho người.”“A!…Vâng ạ.” Đường Nguyên nhìn chằm chằm trang giấy mỏng, đôi tay nắm chặt, móng tay cọ xát vào da thịt như hằn lên vết máu, cũng không thèm duỗi đoán được bên trong tờ giấy chứa ma ma đặt tờ giấy lên bàn, do dự một chút, đi tới chỗ Đường Nguyên, bà khẽ đem đôi tay tách ra, “Thiếu phu nhân à, ma ma tuy chỉ là người làm, thấp cổ bé họng, nhưng ma ma có thể nhận ra trong thời gian này thiếu gia đối xử với người rất chân thành, thiếu phu nhân đừng tự coi nhẹ bản thân mình nữa, nhé. Con người có thể tự mình ra quyết định, nhưng không thể để người khác thay mình quyết định được, bởi vì dù thế nào đi chăng nữa người đó cũng không biết điều mình thật sự mong mỏi là gì.”“Mong mỏi….?”Vương ma ma cười nhẹ nhàng, vỗ mu bàn tay của Đường Nguyên, “Thiếu phu nhân thực sự muốn ký xuống bức thư hòa li này sao?”Ký thư hòa li, cậu có thể quang minh chính đại rời khỏi Đỗ phủ, tìm một nơi bình yên nho nhỏ để sinh vì cái gì mà cậu không cảm nhận được một chút vui vẻ chí hít thở không tay nắm chiếc bút không khỏi run rẩy, vô lực hạ bút xuống. Thư hòa li ba chữ vừa cứng cáp vừa có lực, Đường Nguyên nhìn thoáng qua đã nhận ra nét bút của Đỗ Thừa Thừa An tự mình viết bức thư hòa li này ư!Không biết như thế nào, những giọt trân châu trong kẽ mắt không thể tự chủ thêm nữa, lại thi nhau rơi xuống, làm nhòe đi một mảng mực trên trang Nguyên dùng sức vung tay, ném cây bút trong tay cho cùng thì bộ chiện này như là tình iu gà con ngu ngok, cãi nhau hay iu nhau đều có những lúc vô cùng đáng iu zà cả ấu trĩ. Nhưng mà đã iu là phải nói cũng như đói là phải ăn nha cả nhà = Trong phòng đốt lò sưởi, Diệp Vân Đình ngủ một giấc này đến thập phần an ổn. Chỉ là ngủ thẳng đến nửa đêm, lại mơ hồ nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng động lạch cạch, y mơ mơ màng màng mở mắt ra, chỉ thấy Lý Phượng Kỳ ngồi ở bên giường, đang cúi đầu chỉnh vạt áo.“Làm sao vậy?” Y liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện sắc trời bên ngoài vẫn tối om om, trời còn chưa sáng.“Chim ưng trở lại rồi.” Lý Phượng Kỳ nói “Đánh thức ngươi sao? Nếu tỉnh rồi, vậy cùng ta cùng đi chứ?”Chim ưng trở lại…Diệp Vân Đình hôn hôn trầm trầm buồn ngủ thoáng chốc bị câu nói này làm kinh sợ mất sạch, y lưu loát đứng dậy, đi lấy áo ngoài phủ thêm “Ta đi chung với ngươi.”Lúc này Lý Phượng Kỳ đã ngồi xuống xe lăn, hắn nhẹ nhàng gật đầu, chuyển động ghế lăn hướng ra bên ngoài “Người ở trong thư phòng.”Cùng trở về với chim ưng, còn có đệ đệ của phó đô đốc Chu Văn, Chu Liệt năm nay hai mươi tám, là trường sử của phủ đô đốc Bắc Cương, chủ quản nội vụ trong phủ đô đốc. Chu Văn là phó đô đốc, phụ trách phòng vệ biên quan, không có quân lệnh không được về kinh. Lần này nhất định là có chuyện khẩn yếu mới phái Chu Liệt về Vân Đình theo Lý Phượng Kỳ đến thư phòng, chỉ thấy một tráng hán khôi ngô chờ ở trong đó, trên cánh tay hắn có đậu một con chim ưng quen Liệt nhìn thấy Lý Phượng Kỳ, liền vội vàng tiến lên hành lễ, miệng gọi Vương gia. Đến lúc nhìn thấy Diệp Vân Đình, liền dừng một chút, toát ra nghi hoặc hỏi “Vị này là?” Tiểu công tử này nhìn ngoan ngoãn biết điều, da non thịt mềm, khác hẳn thô hán tử ngày ngày lăn lộn trên sa trường bọn cạnh Vương gia lại vẫn chứa được tiểu bạch kiểm bậc này?Chu Liệt xoi mói liếc nhìn Diệp Vân Đình một cái, nghĩ thầm, xương cốt thân thể này chắc cũng không chịu nổi một cước của Vương gia đâu a?Nhưng lại nghĩ Vương gia bây giờ ngồi ghế lăn đấy, cũng không thể nhấc chân đạp được, chẳng trách tiểu bạch kiểm yếu đuối mong manh này còn có thể sống yên ổn. Hắn chà chà trong lòng hai tiếng, đồng tình nhìn Diệp Vân Đình thêm một cái, nghĩ thầm, chờ Vương gia dưỡng khỏe thân thể, tên mặt trắng này nói không chừng liền muốn bỏ thể ở bên cạnh Vương gia lâu dài, vẫn chỉ có mấy kẻ già đời da dày thịt béo bọn Vân Đình thấy mắt hắn đầy đồng tình mà nhìn mình, biểu tình từ từ nghi hoặc. Nhưng y vẫn chủ động báo họ tên “Diệp Vân Đình.”Chu Liệt phân biệt rõ một chút, nghĩ thầm cái tên này hình như có chút quen tai. Nhưng ngẫm nghĩ liền không nhớ ra từng nghe thấy ở chỗ nào, đơn giản liền không xoắn xuýt nữa, đóng cửa phòng lại nói chính bưng một cái hộp gỗ đen thùi lùi từ phía sau ra, hùng hùng hổ hổ nói “Lần này nhờ có Vương gia cho chim ưng truyền tin, nếu không sợ là đại ca đã thật sự trúng gian kế.”Chu Liệt nói, trước mấy ngày nhận được mật thư của Lý Phượng Kỳ, hoàng đế phái Triệu Viêm dẫn một nhóm giám quân tới phủ đô đốc Bắc mấy doanh trại chi viện cho biên cương Bắc Chiêu đều có giám quân tọa trấn, chỉ có Bắc Cương chưa từng có giám lúc lão Vĩnh An vương còn tại thế, Thành Tông hoàng đế thập phần tín nhiệm hắn, chưa bao giờ phái giám quân tới cản tay. Cho nên sau đó lão Vĩnh An vương mất, Lý Phượng Kỳ kế tục tước vị Vĩnh An vương, bằng quân công ngồi lên vị trí đại đô đốc Bắc Cương, trong quân Bắc Cương cũng chưa từng thiết trí giám Tung bỗng nhiên phái Triệu Viêm, trung úy Thần Sách quân tới phủ đô đốc Bắc Cương làm giám quân, chỉ riêng chuyện này đã đầy kỳ lạ. Chu Văn nghi ngờ trong kinh thành xảy ra chuyện, nhưng vài lần phái người tìm hiểu lại chỉ nhận được chút tin tức vô căn cứ. Có tin nói Vĩnh An vương trúng độc không còn sống được lâu nữa. Cũng có tin nói Vĩnh An vương bị đâm bỏ mình… Nói chung không có lấy một lời giải thích thiết Triệu Viêm làm việc trong quân càng là không coi ai ra gì, quái đản đến cực điểm, Chu Văn càng ngày càng nghi ngờ, liền làm vui lòng chuốc say Triệu Viêm, mới từ miệng hắn hỏi được tin tức xác Viêm say rượu nói, Vĩnh An vương công cao chấn chủ, hoàng đế coi hắn là cái đinh trong mắt lâu rồi, bây giờ trúng độc là đúng ý hoàng đế, dùng danh dưỡng bệnh nhốt người trong Vương phủ, rồi lại cố ý không phái y quan trị liệu. Trước khi hắn động thân đến Bắc Cương có nghe nói, Vĩnh An vương ngông cuồng tự đại chỉ có thể như phế nhân nằm trên giường kéo dài hơi tàn, đã không còn sống được mấy ngày nữa. Mà Huyền Giáp quân dưới trướng Vĩnh An vương, thậm chí toàn bộ quân Bắc Cương, đều sẽ thành vật trong túi hoàng Văn tuy lớn hơn Lý Phượng Kỳ vài tuổi, lại luôn luôn chịu phục hắn. Những huynh đệ đi theo bọn họ, người nào không phải theo chân Lý Phượng Kỳ đánh từ trong núi thây biển máu mà ra?Sau khi nghe Triệu Viêm nói, Chu Văn khí huyết dâng lên đầu, liền muốn điểm binh mã kéo về kinh thành cứu Lý Phượng Văn là kẻ thô lỗ, tính tình cũng kích động, hơn nữa cuộc đời không chịu được nhất nghe thấy ai chửi bới Vĩnh An vương, mấy câu nói của Triệu Viêm đã hoàn toàn câu lên cơn giận của hắn. Nhưng Chu Liệt làm việc lại ổn thỏa hơn, hắn luôn cảm thấy mấy sự kiện này đều lộ ra vẻ tà môn, liền thuyết phục mấy tướng lĩnh khác cùng đè Chu Văn kích động lại, chuẩn bị trước tiên bí mật phái người về kinh tìm hiểu tin tức, sau khi có tin tức xác thật lại mưu tính bước hành động kế biết thám tử mới vừa phái đi mấy ngày, bọn họ liền phát hiện chim ưng trong phủ đô đốc, và cả mật thư trên đùi chim khi xem thư xong, Chu Văn xác định Lý Phượng Kỳ tạm thời không có chuyện gì, sau khi đầu óc tỉnh táo lại, mấy tướng lĩnh đem đầu đuôi câu chuyện hợp lại, liền phát hiện việc này không đúng…… bọn họ thiếu chút nữa đã rơi vào bẫy của Triệu họ nín giận không lập tức phát tác, mà phái người trong bóng tối nhìn chằm chằm Triệu Viêm. Lại bất ngờ phát hiện, mấy ngày nay Triệu Viêm vậy mà vẫn luôn thư từ qua lại với Ân họ bất động thanh sắc tìm hiểu nguồn gốc tiếp tục điều tra, liền phát hiện trong núi chỗ giao giới giữa Vị Châu và Ký Châu, lén lút tập kết mấy vạn quân Ký Châu là địa bàn cai quản của phủ đô đốc Vân Dung, mà đại đô đốc Âm Tiếu Chi của phủ đô đốc Vân Dung, chính là tâm phúc của hoàng giờ phút này, trong núi từ Vị Châu đến Ký Châu giấu số lượng lớn quân Ký Châu đã nói rõ vấn này bọn họ mới kinh ngạc phát hiện, vậy là hoàng đế cố ý phái Triệu Viêm đến đây gây mâu thuẫn, dẫn bọn họ khởi binh giết về kinh thành. Đến lúc đó nếu hoàng đế úp cho cái mũ tạo phản, quân mai phục trong núi Ký Châu liền có thể quang minh chính đại phục kích bọn họ, còn có thể dùng mỹ danh dẹp phản Văn lúc trước kích động không nghĩ tiểu hoàng đế có thể tàn nhẫn như vậy, hắn nghĩ tự mình điểm chỉnh tề mười vạn Huyền Giáp quân dòng chính, sau lưng đều bị mồ hôi lạnh thấm đó hắn mới lập tức phái Chu Liệt cố gắng chạy về kinh thành càng nhanh càng tốt, gặp mặt Lý Phượng Kỳ xác định tình Phượng Kỳ tất nhiên biết rõ tính tình Chu Văn kích động hỏng việc, lạnh lùng nói “Việc này cũng có thể khiến hắn nhớ thật lâu, miễn cho lần sau lại rơi vào bẫy của người khác.”Chu Liệt gật đầu liên tục, cũng không dám cầu xin cho đại ca, mở hộp gỗ cầm trong tay ra, nâng đến trước mặt Lý Phượng Kỳ “Sau khi chúng ta lấy được chứng cứ, lợi dụng danh đầu độc quân tâm chém chết Triệu Viêm, ta đặc biệt mang đầu hắn đến. Còn có một bức thư chứng cứ, Vương gia xem muốn xử trí như thế nào.”Bên trong hộp gỗ, cái đầu Triệu Viêm hai mắt trừng trừng, chết không nhắm Phượng Kỳ theo bản năng liếc nhìn Diệp Vân Đình bên cạnh, thấy mặt y không sợ hãi, mới suy tư một phen rồi nói “Ngươi truyền tin cho Ngũ Canh, bảo hắn chuẩn bị kiệu chuẩn bị vào triều. Nếu chứng cứ đều đầy đủ hết, vậy vội không đuổi muộn, ta tự mình đi tặng cho Lý Tung một cái đại lễ.”Nói xong khóe miệng lạnh lùng phủi quăng “Ta về phòng trước thay triều phục.”Dứt lời liền gọi Diệp Vân Đình cùng về Vân Đình dừng bước chân một chút, tiến lên hỏi Chu Liệt đòi chim ưng “Chim ưng đã Full nhiệm vụ, tướng quân giao nó cho ta đi.”“Chim ưng này là của ngươi?” Chu Liệt giao con ưng cho y, nghi ngờ nói “Ta nhớ con ưng này bị người nhà họ Ân mang về, làm sao lại ở trong tay ngươi?”“Là ta mượn tới, bây giờ nhiệm vụ Full, cũng nên trả lại.”Chu Liệt bừng tỉnh, cười vang nói “Vậy là ngươi đã giúp một đại ân. Muốn tìm được một con chim ưng có thể truyền tin như thế cũng không dễ dàng.”Hắn vốn cảm thấy Diệp Vân Đình nhìn như tiểu bạch kiểm, không nghĩ vậy mà còn ra sức lớn như vậy. Chẳng trách Vương gia mang người theo bên cạnh, thì ra là ân ân nhân của Vương gia, vậy dĩ nhiên cũng là ân nhân của hắn. Thần sắc Chu Liệt đối với y nhiều hơn mấy phần thân cận, ỷ vào vóc người cao hơn y, hắn giơ tay khoác vai y nói “Nếu cùng ở dưới trướng Vương gia, vậy đều là huynh đệ, chờ ngày khác rảnh rỗi, ca ca mời ngươi uống rượu.”“…” Diệp Vân Đình chần chừ một lúc, không biết có nên nói cho hắn biết, kỳ thực mình vẫn là Vĩnh An vương phi trên danh nghĩa hay như vậy một chần chờ một lúc, chỉ thấy Lý Phượng Kỳ đi tới cửa quay đầu lại, ngữ khí khó lường hỏi “Chu Liệt, ngươi là ca ca của ai?”Chu Liệt mờ mịt nhìn thẳng hắn, không biết lời này có vấn đề gì, do dự do dự nói “Diệp công tử nhìn nhiều nhất cũng mới nhược quán, ta lớn hơn y vài tuổi…”Tự xưng là ca ca của người ta cũng không thành vấn đề chứ hả……?“Ta thấy ngươi là ở Bắc Cương lâu quá, đầu óc cũng chậm chạp.” Lý Phượng Kỳ xì khinh bỉ một tiếng “Vừa vặn vương phủ thiếu nhân thủ, mấy ngày nay ngươi liền phụ trách quản lý công việc to nhỏ trong Vương phủ đi, cũng tiện dùng đầu óc nhiều hơn một chút.”Dứt lời vung tay áo một cái, gọi Diệp Vân Đình cùng rời Liệt không tìm được manh mối, không hiểu nói một câu làm sao cũng phải bị phạt. Hắn rập khuôn từng bước theo sát phía sau, không cam lòng mà ồn ào “Vương gia, ta là kẻ thô lỗ, nội vụ này còn phải tìm quản sự làm việc cẩn thận chu toàn mới được…”Lý Phượng Kỳ cũng không quay đầu lại, cùng Diệp Vân Đình trở về phòng Liệt đứng tại chỗ, nhìn hai người tiến vào trong phòng, rốt cục phát hiện ra vấn đề mình vẫn luôn lãng quên. Hắn tóm chặt thị nữ thắp đèn lồng hỏi “Diệp công tử kia đến cùng là thân phận gì?”Vương gia thường ngày ghét nhất gần người khác, làm sao thay quần áo còn phải gọi Diệp công tử cùng đi đây?Thị nữ kia thấy hắn dáng người cao lớn hung thần ác sát, có chút sợ hãi cúi thấp đầu, tiếng như muỗi kêu “Diệp, Diệp công tử? Ngài là nói Vương phi sao?”“…”Chu Liệt đôi mắt từ từ trừng lớn, cuối cùng vỗ đầu một cái, trong lòng than xong bạch kiểm văn nhược tuấn tú này, vậy mà lại là Vương trách hắn cảm thấy tên nghe quen tai. Sao có thể không quen tai?! Lúc hắn vừa tới Vương phủ, Ngũ Canh mở cửa cho hắn có nói, Vương gia bây giờ có một Vương phi xung hỉ, là đại công tử phủ Quốc công. Còn tên gọi là gì, lúc đó hắn chỉ lo đi tìm Vương gia, vào tai trái liền ra tai phải, căn bản không để trong Liệt từ từ tự giận mình, nghĩ thầm, bị phạt thì bị phạt đi, trái phải còn được làm ca ca của Vương phi một lúc, cũng không tính là chịu thiệt.*Diệp Vân Đình cùng Lý Phượng Kỳ trở về phòng, liền đem triều phục lấy ra cho Phượng Kỳ tự mình thay thường phục rộng rãi, đổi thành triều phục phiền phức trịnh phục màu tím đậm, trước ngực dùng kim tuyến thêu khổng tước, đai áo màu đen khoe ra đường eo mảnh mai khỏe khoắn, áo khoác lụa mỏng tím sẫm, lại phối hợp với túi cá vàng, tam lương quan, con ve vàng. Khí chất lỗi lạc, khó nén rực Vân Đình vuốt phẳng phần áo nhăn sau lưng cho hắn, có chút lo lắng nói “Nếu hôm nay Vương gia xuất hiện trên triều đình, nhất định sẽ gây nên đại sóng gió.”Ban ngày vừa mới dạo một vòng đường phố chính, tuyên cáo tính mạng không đáng lo, tiếp đó không chờ tuyên triệu, liền tự mình thượng với hoàng đế mà nói, không khác nào khiêu khích thẳng thừng.“Yên tâm.” Lý Phượng Kỳ bất động thanh sắc chỉnh lý tay áo rộng lớn, thong dong cười nói “Trong lòng ta hiểu rõ.”Phần đại lễ lâm triều hôm nay, cho dù Lý Tung không muốn, cũng phải khiến gã bóp mũi nhận lấy.

xung hỉ là gì