Chu Độ mắt say lờ đờ nhìn quầy bar, cười cười nói: "Không có ai đến đón tôi đâu, tôi chỉ có một mình thôi, tôi không giống cái thằng Vương Hạo kia, chẳng có ai đến đón cả, Trương Dương theo mùi tìm được đến đây, tôi cho dù mang dâng tận cửa, người ta cũng không thèm liếc tôi một cái." "Em vẫn còn yêu anh đúng chứ?" Ánh mắt hắn mang theo chút dè dặt. "Điều này," Hạ Nghiêu khó khăn mở miệng nói: "Điều này không còn quan trọng nữa." Cậu lấy hết dũng khí, nhìn vào mắt Chu Độ, nói từng chữ một với hắn: "Em không đáng để anh yêu em." Vợ luôn nghĩ tôi không yêu em ấy - Chương 11-15. Chu Độ buổi sáng vừa mở ngăn kéo ra liền phát hiện bên trong có một chiếc bánh kẹp hành chiên nóng hổi thơm phức cùng với tờ một trăm tệ, hắn vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Nghiêu. Hạ Nghiêu đang tập trung ôn Hạ Nghiêu thở ra một hơi nói:"Cho nên nếu đặt tớ trong tình huống đó, tớ cũng sẽ cứu em gái cậu, tớ thật lòng thật ý muốn cứu con bé, không hề nghĩ muốn có được thứ gì cả, chẳng phải có câu nói cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp phù đồ sao, nói không chừng nhờ việc thiện này của tớ, tương lai sau này có thể sẽ có được phúc báo*." Vợ Luôn Nghĩ Tôi Không Yêu Em Ấy. Đề Cử. Đọc Truyện (1) 9 /10 trên tổng số 1 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: Giang Tâm Tiểu Chu. Hạ Nghiêu vội vàng hoảng sợ đẩy Chu Độ ra, "Em," cậu cúi đầu không dám nhìn gương mặt Chu Độ: "Em có chút chuyện, bây giờ phải đi vào trong thành phố một chuyến, anh về trường học trước đi, em về rồi sẽ liên lạc lại với anh.". Trên mặt Chu Độ vẫn còn mang theo chút bi thương, hắn nghi hoặc nhìn Hạ Nghiêu. eWd7. Hạ Nghiêu cảm thấy gần đấy Chu Độ có chút quái dụ như bây giờ, đã đến giờ tan học rồi, vậy mà Chu Độ vẫn cứ đứng ở cửa lớp, hình như là đang đợi ai đó. Hạ Nghiêu quay đầu nhìn chỗ ngồi của Vương Hạo, Vương Hạo đã đi sân tập tập luyện rồi mà, hẳn không phải là đang đợi Vương nay Hạ Nghiêu không cần chạy hậu cần, vì vậy thu dọn đồ đạc định đi về luôn. Đến khi cậu đi qua Chu Độ, cái người vốn đang đứng dựa tường lập tức thẳng người lên, yên lặng đi theo sau Nghiêu cho rằng chắc trùng hợp thôi, cho nên cũng chẳng để ý lắm. Nhưng cho đến khi cậu ra khỏi cổng trưởng, chuẩn bị quẹo về hướng nhà mình mà đi, bóng người phía sau vậy mà vẫn còn đi theo Nghiêu dừng lại một chút, xoay người nghi hoặc nhìn Chu Độ ở phía sau. Chu Độ xoay đầu đi, làm bộ như đang ngắm phong cảnh xung quanh. Hạ Nghiêu đành phải xoay người bước tiếp, Chu Độ phía sau lập tức khập khiễng đi hắn đi theo mình đến con đường đối diện trường học, lúc này Hạ Nghiêu mới xác định đúng là Chu Độ đang đi theo cậu.“Cậu có việc gì hả?” Hạ Nghiêu nghi hoặc Độ nắm bàn tay lại đưa lên môi, ho nhẹ một tiếng nói “Đưa cậu về nhà.”“Hả?” Hạ Nghiêu càng thêm mơ hồ câu trả của Chu Độ, “Cậu muốn đến nhà tớ? Có chuyện gì hả?”“Không có việc gì.”“Vậy…” Hạ Nghiêu vẫn muốn nói thêm mấy câu nữa, Chu Độ cắt ngang cậu “Mau đi thôi.”Chu Độ thật là không hiểu nổi Hạ Nghiêu, không phải Tưởng Thi Văn nói chỉ cần đưa cậu ấy nhà cậu ấy sẽ vui vẻ sao? Mà sao Hạ Nghiêu chẳng có chút biểu hiện nào của sự vui vẻ, ngược lại còn cứ hỏi hắn cái vấn đề ngu ngốc tại sao lại muốn đưa cậu ấy về nhà này, lẽ nào muốn hắn nói cho cậu biết, là có người khác bảo hắn phải làm như vậy Độ tuyệt đối sẽ không để Hạ Nghiêu biết.“Lẽ nào con đường này chỉ có mình cậu được tôi không được sao, vậy tôi càng muốn đi con đường này.” Chu Độ trầm mặt xuống. Hạ Nghiêu cho rằng hắn giận rồi, vội vàng ngậm miệng, buồn bực cắm đầu đi về phía Độ nhìn Hạ Nghiêu không hỏi nữa, ngực thở phào nhẹ nhõm, đi theo phía sau Hạ Nghiêu mãi cho đến khi đưa cậu về hẻm nhỏ không có người kia, mới quay người rời Nghiêu nhìn chằm chằm bóng lưng chuẩn bị rời đi của Chu Độ, nhịn không được mở miệng gọi một tiếng “Chu Độ.”Chu Độ vội vàng quay đầu Nghiêu chỉ chỉ cái chân của hắn nói “Chân của cậu sao rồi, đỡ hơn được chút nào chưa?”Chu Độ mừng thầm trong lòng, trong lòng vô cùng cảm ơn Tưởng Thi Văn, lúc này mới trả lời câu hỏi của Hạ Nghiêu “Đỡ hơn nhiều rồi.”“Tớ nhìn cậu lúc đi bộ vẫn có chút bất tiện.”“Ờ.” Chu Độ chẳng để ý lắm cúi đầu nhìn thoáng qua cái chân của mình, “Không sao, không có gãy xương, chắc mấy ngày nữa là hết thôi.”“Vậy…” Hạ Nghiêu dừng một chút, nhìn mặt Chu Độ nói “Cậu về nhà chú ý an toàn, còn có, cảm ơn cậu đưa tớ về nhà.”Hai chân mày Chu Độ không nhịn được nhướng lên thể hiện sự vui mà câu nói tiếp theo Hạ Nghiêu, đánh cho một chút vui vẻ trong lòng hắn nát bấy.“Có điều sau này cậu đừng đưa tớ về nhà nữa, bọn mình không cùng đường, không tiện chút nào.”Sắc mặt Chu Độ lập tức đen xuống, trong lòng chửi Tưởng Thi Văn một tiếng, sau đó mặt không biểu tình nhìn chằm chằm Hạ Nghiêu nói “Đã biết.” Sau đó quay người, cũng không thèm quay đầu lại rời khỏi ánh mắt của Hạ Nghiêu nắm chặt lòng bàn tay, đợi đến khi nhìn không thấy bóng lưng Chu Độ nữa, cậu mới quay người chầm rãi bước về khi Chu Độ rời đi cũng chẳng về thẳng nhà, mà đi đến quán trà sữa ở bên cạnh cổng trường do chị Tưởng Thi Văn Hạo vẫn còn đang luyện tập, hắn vừa vặn có thể ở đây đợi cậu ta rồi cùng về nhà. Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là, hắn muốn hỏi Tưởng Thi Văn, vì sao hắn làm theo lời nhỏ, vậy mà Hạ Nghiêu hình như chẳng có chút vui vẻ Thi Văn đang ngồi sau quầy đọc sách, nhìn thấy Chu Độ khập khiễng từ cửa bước vào, lập tức vui vẻ.“Thương binh như cậu, sao vẫn còn lắc lư đến chỗ này của tớ hay vậy.”“Có chút việc tìm cậu.” Chu Độ nhàn nhạt Thi Văn từ trong quầy bước ra, kéo một cái ghế, nói với Chu Độ “Ngồi đi, nói tớ nghe kết quả như nào rồi.”May mắn lúc này trong quán không đông khách lắm, chị Tưởng Thi Văn cũng không có mặt, Chu Độ lúc này mới đến bên cạnh Tưởng Thi Văn, đem sự việc xảy ra lúc nãy đầu đuôi gốc nhọn kể hết cho Tưởng Thi Thi Văn nghe xong cười tủm tỉm, quan sát Chu Độ trên dưới nói “Thật nhìn không ra cậu vậy mà lại là một người si tình quá nha, bộ dạng cậu đã như vậy còn đưa người ta về nhà nữa.”Chu Độ nhíu nhíu mày “Không phải cậu nói với tối tan cậu cùng đi về với cậu ấy sao.”“Haizz.” Tưởng Thi Văn thở dài, “Dựa theo tình huống mà cậu nói, tớ cảm thấy có hai nguyên nhân mà nhỏ không muốn cậu đưa nhỏ về nhà nữa. Thứ nhất, nhỏ đau lòng cái chân bị thương không tiện của cậu. Thứ hai, không phải cậu nói rồi hả, cậu đưa người ta về nhà mà cả đường đi theo phía sau người chẳng hó hé một tiếng, cậu là dắt chó đi dạo hả. Cậu là người mà, nói chuyện một chút cũng không biết nữa hả? Đưa nhỏ về mà cả đường hai người một câu cũng không nói, cũng làm người ta giận dỗi đấy.”“Cậu lại không nói tôi phải nói chuyện, hơn nữa tôi cũng chẳng biết nói chuyện gì.”Tưởng Thi Văn dựa trên thành quầy nói “Trời ơi, cậu ở chung với người cậu thích mà muốn nói cái gì bản thân cậu cũng không biết nữa hả? Cái này còn bắt tớ giúp cậu, thôi để tớ đi yêu dùm cậu luôn cho rồi.”Chu Độ tưởng tượng đến việc Tưởng Thi Văn quyến rũ Hạ Nghiêu, lập tức nóng con mắt “Cậu không được tìm cậu ấy!”“Ôi trời ơi, tớ nói chơi thôi mà, cậu còn tưởng là thật.” Tưởng Thi Văn liếc mắt, “Cậu lần sau đưa nhỏ về nhà, đừng có theo sau mông người ta nữa, đi song song ấy, vừa đi vừa nói chuyện hiểu chưa.”Chu Độ gật Thi Văn nói tiếp “Nếu thật sự không biết nói cái gì thì khen nhỏ đi, sau đó nói vài câu dỗ nhỏ vui vẻ. Tỉ như tối qua cậu làm cái gì? Có nhớ tớ hay không các kiểu, đấy cậu coi mà làm đi, đừng có nói mấy cái lời chọc nhỏ giận là được.”“Nói cái gì sẽ làm cậu ấy giận?” Bạn học Chu Độ không hiểu liền hỏi.“Ví dụ nè, nghìn vạn lần đừng có ở trước mặt nhỏ mà khen mấy đứa con gái khác đẹp, cái này mà nói chắc chắn nhỏ sẽ giận luôn. Còn có nếu như nhỏ có nói mấy cái lời mà làm cho cậu không vui ấy, cũng đừng có xụ cái bản mặt xuống cho nhỏ nhìn, phải cười với nhỏ, phải dỗ nhỏ. Chỉ cần cậu thuận theo nhỏ, nhỏ nhất định sẽ không giận đâu.”Chu Độ nhớ hết mấy lời của Tưởng Thi Văn, nghĩ nghĩ rồi hỏi nhỏ “Nhưng mà ngày mai cậu ấy không cho tôi đưa cậu ấy về nữa.”“Nếu cậu cảm thấy cái chân không sao nữa thì tiếp tục đưa nhỏ về đi, con gái mà luôn thích cái kiểu nói một đường làm một nẻo, cậu lúc đưa nhỏ về kỳ thực trong lòng nhỏ cũng đang rất là vui vẻ đó.”“Con gái?” Chu Độ lúc này mới nhận ra mình với Tưởng Thi Văn đang nói căn bản không phải là cùng một người.“Sao vậy?” Tưởng Thi Văn buồn cười nhìn Chu Độ nói “Có chuyện gì hả?”Chu Độ trầm mặc một chốc nói “Tôi biết rồi, cảm ơn, đi trước đây.”“Đi đi, đi đi.” Tưởng Thi Văn phất phất tay, đợi đến lúc Chu Độ đi ra đến cửa, nhỏ đột nhiên thốt ra một tiếng gọi Chu Độ Độ quay đầu Thi Văn vẻ mặt mang theo một nụ cười xấu xa truy hỏi “Chu Độ, cậu đã hôn nhỏ chưa? Thật ra tớ cảm thấy nếu như muốn đánh nhanh thắng nhanh, hôn môi cũng là một ý không tồi nha.”Chu Độ nghe Tưởng Thi Văn nói như vậy, lỗ tai lập tức đỏ Thi Văn nhìn cái bộ dạng ngây thơ thuần khiết của hắn, vui vẻ cười ha ha, tiếp tục đùa giỡn hắn “Cậu tìm cơ hội thử xem, cam đoan hiệu quả xuất chúng.”Chu Độ đỏ đến mang tai, thô lỗ trả cho Tưởng Thi Văn một cậu “Biết rồi.” Sau đó khập khiễng chạy trối Thi Văn ở sau lưng cười đến vui vẻ. Tác giả Giang Tâm Tiểu Chu Editor QT + GG + Cá Ngừ Tình trạng bản gốc Hoàn67 chương Tình trạng bản edit Hoàn nhưng chưa beta orz *Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả Đây là một câu chuyện tình yêu ngốc bạch máu chó thoải mái ngọt ngào, không thích đừng click vào! Đừng click! Văn án C1C2C3C4C5C6C7C8C9C10 C11C12C13C14C15C16C17C18C19C20 C21C22C23C24C25C26C27C28C29C30 C31C32C33C34C35C36C37C38C39C40 C41C42C43C44C45C46C47C48C49C50 C51C52C53C54C55C56C57C58C59C60 C61C62C63C64C65C66C67 Chu Độ cho rằng Hạ Nghiêu nói qua nhà hắn chỉ bởi vì cậu cố ý khiêu khích Triệu Văn Hoa mới nói như, đợi lúc Hạ Nghiêu thu dọn đồ đạc xong xuôi gọi hắn ra ngoài, dáng vẻ lúc này của Chu Độ như có được bánh từ trên trời rớt xuống “Em thật sự muốn đi hả?”Hạ Nghiêu nhìn hắn nói “Nếu anh không tiện…”Cậu còn chưa nói dứt lời, Chu Độ vội vàng lên tiếng “Tiện chứ tiện chứ, rất tiện luôn, đi thôi đi thôi.” Tay hắn cầm chìa khóa đi mở cửa, Hạ Nghiêu mỉm cười lắc đầu, hai người cùng nhau ra đi ngang qua một cái siêu thị to, Hạ Nghiêu đột nhiên mở miệng nói với Chu Độ “Tối nay chúng ta tự nấu cơm nha?”Chu Độ tuy rằng không phải lần đi đầu tiên đi siêu thị mua đồ ăn, thế nhưng đây lại là lần hắn vui vẻ như vậy. Hắn dòm thứ gì cũng muốn lấy, Hạ Nghiêu nhìn chằm chằm xe đẩy dần dần đầy ắp, hỏi “Tủ lạnh có để được hết không?”Chu Độ suy tư giây lát rồi hỏi “Không thì chúng ta mua thêm cái tủ lạnh nữa?”Hạ Nghiêu cạn lời nhìn hắn, “Vậy không bằng dọn cái siêu thị về luôn thì sao?”Không ngờ tới Chu Độ dừng lại suy nghĩ đến tính khả năng của kiến nghị này của Hạ Nghiêu, Hạ Nghiêu thấy dáng vẻ này của hắn, vội vàng năm lấy cánh tay hắn nói “Em nói chơi thôi, nhiêu đây đủ lắm rồi, chúng ta về nhà đi.”Chu Độ bị câu nói “Chúng ta về nhà đi.” của Hạ Nghiêu làm cho cảm động, hắn ngốc lăng nhìn cậu, Hạ Nghiêu cảm thấy có chút không hiểu, Chu Độ đưa ra nhéo nhéo mấy ngón tay Hạ Nghiêu nói “Ừm, chúng ta về nhà.”Đợi lúc về nhà đã sắp năm giờ rồi, vừa vặn là thời gian nấu ăn. Con chó lông vàng nhà Chu Độ lần đầu tiên thấy nhà bật lửa bếp, bị mùi hương của món ăn hấp dẫn cứ lởn vởn mãi quanh chân Hạ Nghiêu đang nấu ăn trong Độ đuổi nó ra mấy lần, cuối cùng quyết định dùng chính sách nhốt phòng tối, nhưng bị Hạ Nghiêu ngăn chó lông vàng cuối cùng cũng tìm thấy người chống lưng, nó ngẩng đầu lên, gương mặt ngu ngốc chảy nước miếng nhìn chằm chằm Hạ Nghiêu. Hạ Nghiêu khom lưng xoa xoa đầu nó, Chu Độ không phục, cũng đứng ở một bên ngửa đầu lên nhìn Hạ Nghiêu bất Nghiêu không để ý đến hắn, xoay người tiếp tục thái thức ăn. Chu Độ nắm lấy tay Hạ Nghiêu vỗ vỗ lên đầu mình, sau đó ôm lấy thắt lưng cậu ghé vào cần cổ cậu, đợi cơ hội lén lút hôn một nhà tuy rằng đã mở điều hòa, thế nhưng trong phòng bếp vẫn có chút nóng. Hạ Nghiêu bị Chu Độ ôm chưa bao lâu, đã cảm thấy sau lưng nóng quá trời quá đất.“Anh đừng có ở đây vướng chân vướng tay nữa.” Cậu đẩy Chu Độ ở phía sau ra, “Nếu anh không có việc gì thì giúp em rửa thức ăn đi, nếu không thì ra ngoài đợi đi.”Chu độ cảm thấy dựa vào cái gì con chó ngốc nhà mình có thể ở trong phòng bếp mà hắn lại bị đuổi ra ngoài, vì vậy hắn cầm lấy bó rau cần, ngoan ngoãn đứng bên cạnh Hạ người một người rửa một người thái, thỉnh thoảng Chu Độ sẽ cầm mấy món đồ trên tay hỏi Hạ Nghiêu có cần cái này không? Một hỏi một trả lời làm cho bầu không khí trở nên vô cùng ấm không bao lâu, Hạ Nghiêu đã nấu xong ba món ăn một món canh, đều là mấy món ăn bình thường trong bữa cơm nhà, thế nhưng đây lại là lần đầu tiên Chu Độ cảm thấy thì ra mùi vị của một bữa cơm tối thơm đến như bữa cơm tối trước đây của hắn, không phải ở trên bàn nhậu, thì là ra ngoài mua cơm hộp về. Từ khi mua căn nhà này, trừ việc mở tủ lạnh lấy nước, hắn chưa bao giờ nấu này cái tủ lạnh trống rỗng được những thức ăn mua về từ siêu thị dần dần lấp đầy, Hạ Nghiêu mở tủ lạnh ra, nhìn thấy nhiều thức ăn như vậy liền phát sầu.“Anh có thể tự nấu ăn không?” Cậu hỏi Chu Độ đang đứng sau Độ dè dặt nói láo “Không thể.”Hạ Nghiêu khẽ cau mày, thức ăn vào mùa hè không thể giữ được lâu, Chu Độ không biết nấu ăn, vậy phần lớn những thức ăn sẽ bị ném vào thùng rác Độ tiến đến gần Hạ Nghiêu, kiến nghị nói “Nếu không ngày may em lại đến?”Hạ Nghiêu liếc hắn một cái hỏi “Đến nấu ăn cho anh hả?”Chu Độ vội vàng lắc đầu “Sao vậy được, em đến, anh nấu cho em.”Hạ Nghiêu hỏi ngược lại “Không phải anh mới anh không biết nấu cơm sao?”Chu Độ nghẹn lời, mới không để ý chút xíu là lỡ miệng liền “Haizz, cái này không phải có thể học sao, chỉ cần em đến, mỗi ngày anh đều nấu cho em những món khác nhau.”Hạ Nghiêu đóng tủ lạnh lại, sau đó nói với Chu Độ “Mỗi ngày đều đến thì không thể.” Chu Độ lập tức lợi dụng cơ hội, một thấy ôm lấy thắt lưng Hạ Nghiêu, tiến đến bên tai cậu nói “Thỉnh thoảng đến cũng được mà, chỉ cần em đến, anh liền vui vẻ.”Hạ Nghiêu bị hơi thở nóng ruẹc của Chu Độ phả vào làm cho lỗ tai có chút ngứa, vì vậy cậu quay đầu muốn trốn, này vừa hay đúng như mong muốn của Chu Độ, hắp lập tức hôn lên môi Hạ Nghiêu, nhưng chỉ một nụ hôn khẽ thoáng người ôm ấp nhau trước tủ lạnh một hồi, Hạ Nghiêu cảm thấy trên người ra mồ hôi dinh dính, vì vậy đẩy Chu Độ ra nói “Nóng, em muốn đi tắm cái đã.”Chu Độ cười xấu xa một tiếng, mấy ngón tay ôm lấy thắt lưng Hạ Nghiêu siết chặt lại “Có muốn cùng tắm không?”Kết quả đương nhiên là một mình Hạ Nghiêu đi vào phòng tắm, Chu Độ đứng ở ngoài cửa vô cùng tiếc hận thở khi tắm rửa xong, Hạ Nghiêu mặc đồ ngủ của Chu Độ, tay áo có chút dài, chỉ lộ ra mấy đầu ngón độ kéo Hạ Nghiêu đến cái ban công có nhìn ngắm cảnh sông, rót cho cậu một ly trà xanh ấm ép, “Uống chút trà tiêu thực đi, anh cũng đi tắm cái.”Hạ Nghiêu “ừm” một tiếng, sau đó ngồi xuống chiếc ghê mây ở bên cạnh, thoải mái thở ra một Độ nhìn thấy xương quanh xanh hơi lộ ra từ cổ áo của Hạ Nghiêu, lập tức tâm ý viên mã, cầm lấy đồ ngủ vọt vào phòng tắm, đương nhiên, vì để không quấy rầy một đêm tốt đẹp của hắn với Hạ Nghiêu, hắn nhốt con chó lông vàng vào phòng dành cho khách phòng vừa mát mẻ vừa yên tĩnh, Hạ Nghiêu yên lặng ngây người nhìn khung cảnh trước mắt, đợi lúc một cánh tay ấm nóng sờ lên gò má cậu, lúc này cậu mới hồi thần lại.“Nghĩ cái gì đó?” Chu Độ ngồi xuống bên cạnh cậu Nghiêu lắc đầu, “Không nghĩ gì hết, chỉ ngây người thôi.”Chu Độ trơ trẽn nói “Anh còn tưởng em đang nghĩ* anh.”*từ 想 trong tiếng trung ngoài nghĩa nghĩ còn có nghĩ là nhớ nữa, câu này cũng có thể hiểu là Chu Độ nói “Anh còn tưởng em đang nhớ anh.”Hạ Nghiêu nhìn chằm chằm gương mặt của Chu Độ lúc lâu, nhịn không được đưa tay xoa nhẹ lông mày hắn. Ngón tay cậu mang theo chút lạnh lẽo, Chu Độ ngẩng đầu lên nhéo nhéo ngón tay cậu hỏi “Sao ngón tay lại lạnh như vậy, do điều hòa mở thấp quá sao?”Hạ Nghiêu nhìn thấy đôi môi khép mở của Chu Độ, đột nhiên lại tiến gần đến bên khóe môi hắn nhẹ giọng nói “Anh có thể làm cho em nóng lên mà.”Chu Độ đơ người ba giây mới hiểu câu này của Hạ Nghiêu có ý gì, trong lòng hắn mừng như điên, thế nhưng trên mặt lại không có biểu cảm gì nhìn chằm chằm Hạ Nghiêu một Nghiêu bị hắn nhìn đến cả gương mặt đều nóng lên, ngượng ngùng rụt tay về, nửa đường chợt bị Chu Độ bắt Độ một tay ôm lấy thắt lưng Hạ Nghiêu xoay một vòng, rồi ngồi xuống ghế mây, sau đó để Hạ Nghiêu ngồi lên đùi người trán áp trán, Chu Độ khàn giọng hỏi “Em có phải bị hồ ly nhập vào người không, hửm? Câu dẫn anh như vậy.”Hạ Nghiêu bị lời hắn nói làm cho xấu hổ vô cùng, giãy dụa muốn đứng lên, thế nhưng bàn tay không an phận của Chu Độ đã từ vạt áo trượt lên trên, ở trước ngực Hạ Nghiêu nhẹ nhàng khiêu hấp Hạ Nghiêu lập tức cứng lại, Chu Độ thừa dịp tiến thêm bước nữa ngậm lấy đôi môi Hạ Nghiêu khẽ cắn một người cũng không biết là ai đưa đầu lưỡi ra trước, đợi đến lúc thở hồng hộc tách ra thì có một sợ chỉ bạc được kéo ra ở giữa hai đôi lưng Hạ Nghiêu mềm nhũn, cậu đẩy lồng ngực Chu Độ ra, âm thanh bởi vì tình dục mà trở nên trầm khàn.“Chúng ta vào phòng đi.”Lúc này tuy rằng ở ban công nhà mình, thế nhưng ở bên cạnh có một cái cửa sổ sát đất lớn như vậy, bên ngoài cửa sổ còn có những dây đèn rực rõ, làm cho Hạ Nghiêu có một loại cảm giác xâu hổ như bị vây quanh trên đường Độ gục đầu vào cần cổ Hạ Nghiêu, vừa rải những chiếc hôn nho nhỏ vừa nói “Ở đây không được sao?”Cổ họng Hạ Nghiêu vừa phát ra tiếng rên rỉ vừa ngọt ngào vừa đè nén, những ngón tay Chu Độ không biết từ lúc nào tiến vào trong quần Hạ Nghiêu gắt gao đè lại bàn tay đang làm loạn kia, hơi thở hỗn loạn đứt quãng nói “Chu, Chu Độ, đừng như vậy.”Cái hôn của Chu Độ theo xương quai xanh trượt xuống dưới, áo ngủ trên người Hạ Nghiêu sớm đã bị cởi ra vắt trên người không biết lúc nào lăn được vào chiếc giường trong phòng, Hạ Nghiêu chỉ biết lúc mình bị cởi sạch cảm thấy có chút lạnh, thân thể lại lập tức được một thân thể ấm nóng khác bao phủ lên…[Cua đồng cua đồng cua đồng cua đồng]*Cua đồng làm mờHạ Nghiêu cuộn mình trong chăn, mồ hôi dinh dính trên người cũng với vô số dịch thể làm cho cậu rất không thoải mái, Chu Độ lại như một con chó chưa gặm đã xương, ôm lấy thắt lưng Hạ Nghiêu rải những chiếc hôn nhỏ nho lên lưng Hạ Nghiêu mấp máy môi, mới nhận ra âm thanh trở nên khàn đến đáng sợ. Cậu hắng hắng cổ họng, nghiêng đầu sang nói với Chu Độ “Em muốn uống nước.”Chu Độ cũng nghe thấy âm thanh của Hạ Nghiêu không đúng, lúc nãy dày vò cậu, hắn cực kỳ thích nghe những tiếng rên rỉ không ngừng của Hạ Nghiêu dưới thân mình, bây giờ nghe thấy giọng cậu trở nên khàn như vậy, lập tức đau lòng không Độ nhanh chóng hôn một cái lên môi cậu, sau đó cứ trần truồng như vậy đi rót nước cho Hạ Nghiêu cảm thấy phía sau vô cùng không thoải mái, cậu độc thân bao nhiêu năm nay rồi, đột nhiên cơ thể bị cái thứ to khỏe kia mở ra, đến bây giờ vẫn chưa tìm được cách thích khi uống được chút nước, Hạ Nghiêu lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn một ngẩng đầu lên nhìn Chu Độ trần truồng ở bên giường, ánh mắt lập tức xấu hổ dời sang một bên “Em muốn đi tắm.”Lúc này đã hơn nửa đêm một chút, Chu Độ thấy Hạ Nghiêu muốn chui ra khỏi chăn, lập tức điều chỉnh điều hòa cao lên vài độ.“Anh bế em đi cho.” Chu Độ giơ tay muốn ôm lấy thắt lưng Hạ Nghiêu, Hạ Nghiêu ngọ ngoạy đẩy ra, cả người liền té xuống gường, sắc mặt thoáng cái trắng Độ cảm thấy trái tim nhói lên, nhân lúc Hạ Nghiêu ngay người hắn ôm ngang lấy thắt lưng Hạ Nghiêu, bế cậu đến phòng hai người dọn dẹp xong xuôi, đã hơn hai giờ sáng rồi. Chu Độ dịu dàng hôn lên trán Hạ Nghiêu, nỉ non “Ngủ đi.”Cơ thể Hạ Nghiêu mệt mỏi vô cùng, thế nhưng người thì vẫn còn tinh thần. Cậu quay sang đối mặt với Chu Độ, nhỏ giọng hỏi “Chu Độ, anh… không hận em sao?”Chu Độ nắm lấy mấy ngón tay Hạ Nghiêu đặt bên môi hôn hôn, chậm rãi mở miệng nói “Năm đó em chia tay với anh, là hai ba năm sau đó, lúc anh nghĩ tới em đều là hận đến ngứa răng.”Sắc mặt Hạ Nghiêu hiện lên chút đau Độ vội vàng mở miệng nói “Thế nhưng, qua mấy năm đó, anh lại rất nhớ em. Không, phải nói là, anh cho rằng mấy năm anh hận em, thật ra anh cũng đang nhớ em.”“Tối nào anh cũng nằm mơ, có lúc sẽ mơ thấy lúc chúng ta vẫn còn học cấp ba, em ngồi ở hàng thứ ba giữa lớp, mà anh cứ ngây người ra nhìn phía sau lưng em, đợi em quay lại cười với anh, anh sẽ cảm nhận được trái tim mình đập nhanh hơn. Thế nhưng chỉ trong thoáng chốc anh lại tỉnh khỏi giấc mơ ấy, bởi vì anh nhận ra, trong suốt những năm cấp ba, em chưa bao giờ quay lại nhìn anh cả.”Trái tim Hạ Nghiêu giống như bị một cây kim nhỏ đâm vào từng chút một, từng chút đau đớn theo đường hô hấp mà vào đến tận đáy lòng.“Anh đập biết bao nhiêu cái điện thoại, mỗi lần anh kìm không được muốn gọi điện thoại cho em, sẽ tức giận đến ném cái điện thoại ra thật xa. Anh có trở lại trường đại học để tìm em, tuần tiếp theo sau khi chúng mình chia tay anh đã quay lại, anh đứng một đêm dưới ký túc xá của em, thế nhưng em vẫn chẳng quay về.”“Lúc đó anh cực kỳ hận em.” Âm thanh của Chu Độ nhỏ lại, “Anh cho rằng em thật sự…” Những lời phía sau hắn không nói ra, thế nhưng hai người cùng ăn ý nhìn Nghiêu cười khổ một tiếng nói “Lúc đó mẹ em xảy ra chuyện, là ông bố kia của em cứu bà ấy. Ông ta nhìn thấy hai chúng ôm nhau ở trên đường, ông ta uy hiếp em nói rằng sẽ nói chuyện này cho mẹ biết. Em cực kỳ sợ hãi, bởi vì mẹ em chắc chắn sẽ không đồng ý cho chúng ta bên nhau.”“Em vốn định giấu mẹ, đợi mẹ xuất viện, sức khỏe tốt lên, em sẽ từ từ nói với mẹ. Thế nhưng ai biết được, mẹ đã sớm phát hiện rồi. Bà không ăn không uống, cùng với Triệu Văn Hoa ép em phải cắt đứt với anh, cho em ra nước ngoài học. Em không còn cách nào…” Giọng nói trầm khàn của Hạ Nghiêu mang theo chút nghẹn Độ ôm chặt Hạ Nghiêu vào lòng, ấn đầu cậu vào lồng ngực hắn, hôn lên đỉnh đầu cậu trầm mặc không lên tiếng.“Vậy bây giờ mẹ nuôi, vẫn còn phản đối chứ? Nghiêu Nghiêu, về sau chuyện gì cũng phải nói cho anh, chúng ta cùng nhau đối mặt có được không?”Mái tóc mềm mại của Hạ Nghiêu ở trước lồng ngực Chu Độ lắc lắc “Mẹ em không phản đối nữa.”Chu Độ kinh ngạc nâng mặt Hạ Nghiêu lên, cao hứng hỏi “Thật sao?”Hạ Nghiêu nhỏ giọng “ừm” một tiếng nói tiếp “Có lẽ đã nghĩ thông rồi, hai năm trước mẹ vẫn luôn ngóng em đi xem mắt kết hôn, thế nhưng… em vẫn luôn không muốn.”Chu Độ có chút kích động nắm chặt lấy tay Hạ Nghiêu.“Tối hôm nọ, đột nhiên mẹ nói chuyện với em, nói không ép em nữa, nói em muốn kết hôn thì kết, không kết hôn bà cũng không ép em nữa. Chỉ là em… vẫn luôn cảm thấy mình không có mặt mũi đi tìm anh.”Chu Độ siết chặt thêm cái ôm.“Em cũng sợ hãi,” cậu chậm rãi mở miệng nói “Em sợ mấy năm nay anh đã tìm được người mới, em sợ anh không yêu em nữa.”Hạ Nghiêu đưa tay vuốt ve gương mặt Chu Độ, hôn lên môi hắn, lúc tách ra, cậu vô cùng thành kính nói với Chu Độ “Em yêu anh, Chu Độ, đời này em chỉ yêu một người là anh, bất kể đời này hay đời trước, em đều yêu anh.”Ngữ khí Chu Độ kích động, hắn run rẩy nói với Hạ Nghiêu “Vợ ơi, anh cũng yêu em, mãi mãi yêu em.”Ánh đèn màu cam ấm áp ở bên giường chiếu lên gương mặt hai người, khóe mắt Hạ Nghiêu trượt ra một giọt nước mắt, hạnh phúc ôm lấy người đàn ông trước mắt – người làm cho cậu lưu luyến si mê cả một đời.==== Hoàn ==== Đợi Chu Độ rời đi được một lúc lâu, Hạ Nghiêu lúc này mới chầm chậm lấy lại tinh thần, cầm lấy tài liệu trên bàn trở về Hạ từ sau năm cái năm bị thương đó, cơ thể vẫn luôn không quá tốt. Trước khi Hạ Nghiêu ra nước ngoài, cậu nhận lấy căn nhà mà Triệu Văn Hoa cho, vì vậy mẹ Hạ cũng từ thành phố H dọn đến thành phố sau khi Hạ Nghiêu ra nước ngoài, trừ mỗi năm đều về một lần vào dịp Giáng Sinh ra, mãi cho đến kỳ nghỉ hè năm nay học nghiên cứu sinh xong mới hoàn toàn quay về nước. Lúc cậu quay về nhận được lời mời của một vị giáo sư đã từng dạy mình ở đại học, trước mắt đang làm trợ giảng cho trường học mà năm đó cậu đậu tiêu của Hạ Nghiêu là trở thành một vị giáo sư của trường đại học W, vì vậy cậu mới đăng ký thi tuyển tiến sĩ của trường đại học vừa làm trợ giảng, vừa nhận muốn số công việc liên quan đến phiên dịch. Những công việc này lúc ở nước ngoài cậu cũng làm qua kha khá, cho nên đây cũng là lý do mà vị đàn anh kia lại nghĩ tới cậu, muốn cậu làm thay anh ta phần việc nhưng điều làm Hạ Nghiêu không ngờ chính là, công việc đầu tiên mà cậu nhận được sau khi trở về nước chính là tài liệu của Chu Độ. Cậu cho rằng Chu Độ đã rời khỏi thành phố B trở lại thành phố H rồi, dù sao thì việc làm ăn của nhà hắn cũng chủ yếu ở bên Nghiêu làm trợ giảng tiền lương không cao, cho nên cậu vẫn luôn dựa vào công việc phiên dịch để kiếm thêm bên ngoài. Cậu cho rằng mình và Chu Độ có lẽ cả đời cũng chẳng còn cơ hội nào gặp lại nữa, thế nhưng tạo hóa trêu ngươi, hai người vậy mà lại gặp nhau thông qua cách thức như Nghiêu lấy hết tất cả tài liệu ra, sau đó ngồi xuống trước máy tính. Cậu muốn cố gắng nhanh chóng dịch cho xong phần tài liệu này xong sau đó gửi đến công ty Chu Độ, sau đó nữa cậu sẽ cách Chu Độ thật đầu bên kia, sau khi Chu Độ rời khỏi quan cà phê, dừng một lúc lâu ở trong bãi đậu xe để tỉnh táo ngồi vào trong xe, Chu Độ hung hăng nện mấy cái vào trên vô-lăng. Hắn nhu nhu ấn đường dựa vào chỗ dựa đằng sau ghế lái, vừa nhắm mắt lại, thế nhưng trong đầu đều là hình ảnh của Hạ Độ cảm thấy bản thân hết sức hèn hạ, lúc nãy hắn mới xông về phía Hạ Nghiêu nói mấy lời vô cùng hèn hạ, tất cả đều chỉ vì hắn muốn khiến cho Hạ Nghiêu phản ứng lại mà đang mong chờ, mong chờ Hạ Nghiêu có thể nói với hắn thêm một câu nữa, mong chờ Hạ Nghiêu có thể nhìn hắn một cái, mong chờ Hạ Nghiêu có thể đứng lên chỉ thẳng vào mặt hắn cùng hắn tranh cãi, như vậy hắn mới có được một lý danh chính ngôn thuận, mới có thể cùng Hạ Nghiêu nhớ lại khoảng gian mà hai người đã cùng nhau trải nhưng người nọ từ lúc đầu vẫn luôn cúi đầu xuống, dường như xem hắn như là không khí, một chút cơ hội cũng không hắn, làm cho hắn nói ra những lời như vậy làm cho hắn một mình diễn hài kịch độc thoại vô cùng ti Độ không biết bản thân có phải là một con ngựa tốt không, thế nhưng biết bao năm qua, hắn chỉ ăn qua loại cỏ có mùi vị của Hạ khi trở lại văn phòng, Chu Độ gọi thư ký Chu vào trong phòng tiến hành một cuộc gặp gỡ thân ký Chu lần đầu tiên được ông chủ đối đãi nhiệt tĩnh như vậy, lông tơ sau lưng đều dựng hết cả lên. Nhìn thấy Chu Độ lần đầu tiên nở một nụ cười có thể được xem là dịu dàng với mình, Chu Đồng vội vàng ôm chặt đống tài liệu trước ngực nói với Chu Độ “Chu tổng, tôi không chịu quy tắc ngầm đâu.”Sắc mặt Chu Độ cứng đờ, lúng túng khụ khụ nói “Cô nghĩ đi đâu vậy, ngồi xuống đi, có chút chuyện muốn nói với cô.”Chu Đồng sau khi có được đảm bảo của ông chủ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống một góc của ghế sofa.“Người đàn em của phiên dịch Lý…” Lời của Chu Độ còn chưa hết, Chu Đồng vội vàng nói “Sao vậy? Ông chủ, anh phỏng vấn cậu ấy rồi cảm thấy không được hả? Vậy chút nữa tôi sẽ tìm phiên dịch khác.”Chu Độ phất phất tay với cô nói tiếp “Không phải, tôi rất hài lòng, sau này chúng ta hợp tác với cậu ta đi.”“Hợp tác dài hạn sao ạ?”“Đúng vậy.”“Vậy phiên dịch Lý thì sao?”“Ồ, tôi sẽ giới thiệu công ty khác cho anh ta.”Chu Đồng đột nhiên nở một nụ cười nói “Xem ra ông chủ đối với vị phiên dịch Hạ Nghiêu này vô cùng hài lòng ha.”Chu Độ đột nhiên nghe thấy tên Hạ Nghiêu từ miệng thư ký Chu, đờ người một lúc, đợi đến lúc phản ứng lại thì đã chột dạ mà gật đầu.“Đúng rồi, hồ sơ lý lịch cá nhân của cậu ta cô có không?”“Có.” Chu Đồng lấy ra hồ sơ lý lịch cá nhân mà Hạ Nghiêu gửi cho cô, thật ra cũng chỉ một tờ đơn đơn giản được điền khi nộp vào công ty phỏng vấn mà trên tờ đơn theo hình thức chỉnh tề có viết tên, tuổi, học lực vân vân mấy thứ theo quy tắc phải có khi xin việc của Hạ Độ cầm lấy tờ đơn coi một hồi lâu, cau mày nói với Chu Đồng “Không còn cái nào chi tiết hơn hả?”“Chi tiết hơn?” Chu Đồng không Độ nắm hờ bàn tay thành quyền giống như che dấu gì đó, khụ nhẹ một tiếng nói “Ví dụ như hoàn cảnh gia đình, có bạn đời chưa vân vân”Chu Đồng nghi hoặc nhìn ông chủ của mình “Thế nhưng công ty không hề có yêu cầu như vậy…”Chu Độ nâng mí mắt lên nhìn Chu Đồng một cái, Chu Đồng vội vàng sửa miệng nói “Nhưng mà nếu có thể tìm hiểu rõ ràng và chi tiết hơn về nhân viên, sẽ giúp cho việc kết nối và quản lý của công ty chúng ta trở nên dễ dàng hơn, tôi hiểu rồi Chu tổng, tôi sẽ lập tức đi tạo một mẫu form xin việc mới.”“Chờ chút.” Chu Độ gọi cô lại, “Việc này, cô đừng có nói là ý của tôi, chỉ cần nói đây chính là quyết định của bộ phận nhân sự, không cần phải bắt tất cả mọi người đều phải điền đâu, cô chỉ cần nói với người kia, đàn em của Lý phiên dịch ấy, nói với cậu ấy, công ty chúng ta muốn ký hợp đồng với cậu ấy, phải viết lại một tờ chi tiết hơn, hiểu chưa?”Chu Đồng nghe Chu Độ nói vậy, lông mày hơn nhíu lại, sau đó như đã thông suốt, quan sát Chu Độ một hồi Độ bị cô nhìn đến chột dạ, cố ý nghiêm mặt nói “Tôi có cái gì để nhìn đâu, đi làm việc đi.”Chu Đồng liếc lút cho hắn một cái nhìn khinh bỉ trong lòng, “vâng” một tiếng, rời khỏi phòng làm việc của Chu phòng làm việc trở lại yên tĩnh, lúc này chỉ còn có một mình Chu Độ. Hắn móc điện thoại ra, lướt đến tin nhắn mà Chu Đồng gửi số điện thoại di động của Hạ Nghiêu, sau đó lưu lưu đến tên người liên hệ, ngón tay hắn dừng lại một chút, sau đó chầm chậm đánh ba chữ ——Cỏ nhai tối tan làm về nhà, một người một chó ăn xong cơm, Chu Độ dắt con chó lông vàng ra ngoài tản chó lông vàng nhà Chu Độ không có tên, mấy bạn nhỏ trong khu nhà cực kỳ thích nó, vì vậy một đứa bé liền đặt cho con chó lông vàng một cái biệt danh gọi là Meo Meo, mà con chó ngốc nhà hắn cũng hoàn toàn chẳng biết cái tên này dùng để gọi mèo, ngu ngốc lắm mỗi lần thấy đám trẻ con gọi hai tiếng Meo Meo, nó liền chạy tới bên cạnh mấy đứa nhóc đó chơi Độ lúc đầu cũng chẳng hiểu tại sao lại con chó lông vàng là Meo Meo, sau đó phụ huynh của đứa trẻ kia mới nói với Chu Độ, nhà bọn họ có nuôi một con mèo Ba Tư, lông rất dài, cho nên bạn cho không biết phân biệt rõ ràng, cho rằng con chó lông vàng là một con mèo cỡ Độ nhìn thằng con trai ngốc nhà mình cùng với bọn trẻ chơi đùa, liền đi đến một bên định gọi điện thoại cho Vương Hạo. Con chó lông vàng nhà hắn tính cách rất hiền lành, với lại nó cũng khá quen thuộc với bọn trẻ, cho nên hắn cũng không lo nó sẽ làm mấy bạn nhỏ bị mai vừa vặn là thứ 7, Chu Độ muốn hẹn bọn họ cùng nhau ra ngoài ăn bữa thoại reo hồi lâu mới có người bắt máy, người đầu bên kia sau khi nghe máy hắng hắng giọng nói tiếng “Alo” với Chu Độ đờ người, đưa điện thoại ra, xác định lại số mình gọi quả thật là số của Vương Hạo mà.“Trương Dương?” Hắn thăm dò hỏi một ở đâu bên kia thản nhiên “Ừ” một Độ ngược lại cũng chẳng cảm thấy khác thường, thuận miệng hỏi một câu “Vương Hạo đâu?”Trương Dương dường như cười khẽ một tiếng, sau đó khôi phục lại ngữ khí bình thường nói với Chu Độ “Em ấy bây giờ không tiện nghe điện thoại, sao vậy?”Chu Độ cho rằng Vương Hạo không có ở bên cạnh cậu ta, vì vậy nói với Trương Dương “Ồ, ngày mai hai đứa bay rảnh không, buổi tối chúng mình cùng nhau ăn bữa cơm đi.”“Có thể.” Trương Dương chẳng do dự đồng ý Độ đang chuẩn bị nói cho cậu ta địa chỉ, không nghĩ tới Trương Dương lại chen ngang một câu “Tao bên này đang có việc, sáng mai tao gọi lại cho mày.”Chu Độ “ừ” một tiếng, đang chuẩn bị cúp điện thoại. Người ở đầu bên kia hình như thật sự là rất bận, điện thoại có lẽ bị cậu ta quăng đại sang một bên, đến cả tắt máy cũng quên luôn. Chu Độ mơ hồ nghe thấy âm thanh ôn nhu của Trương Dương nói với người kia “Ngoan, đừng gắn gối, đừng cắn cánh tay.”Hắn sửng sốt một chút, lúc này mới kịp nhận ra Trương Dương nói có chuyện là để chỉ chuyện gì, trong phút chốc vành tai hắn đỏ lên, thấp giọng chửi một câu, vội vàng cúp điện đến lúc hắn quay về chỗ con chó lông vàng nhà hắn, nhìn thấy con chó ngốc đang vui vẻ đuổi theo bọn trẻ con, trong lòng Chu Độ không tránh được có chút thê sao đôi uyên ương nhà người ta buổi tối có thể làm chút việc không hài hòa, còn hắn chỉ có thể lặng lẽ ngây người nhìn con chó ngốc nhà giờ sáng hôm sau, Trương Dương gọi lại cho Chu Độ một cú.“Tối nay đừng đến nhà hàng nữa, đến nhà bọn tao đi.” Trương Dương mở miệng nói chuyện với Chu Độ nghĩ nghĩ, cảm thấy đến nhà cậu ta cũng không tồi, chỉ là lại lặng lẽ bị cái câu “nhà bọn tao” kia của cậu ta thồn đầy thức cho chó vào trong tối hắn chuẩn bị đầy đủ thức ăn cho con chó ngốc nhà mình, sau đó lái xe đến nhà Trương Hạo về nước chưa bao lâu, trước mắt vẫn cùng sống với Trương cửa nhà Trương Dương, hắn ấn chuông cửa, Vương Hạo ở bên trong trên miệng đang gặm một quả táo, nghe thấy tiếng chuông của, vội vàng phi ra mở cửa cho Chu Độ nhìn thấy Vương Hạo mặc một cái áo ba lỗ có chút to cộng với cái quần rõ ràng không phải của cậu ta, cảm thấy mình lại bị thồn một họng thức ăn cho đưa một chút trái cây trong tay đến trước mặt Vương Hạo, cúi đầu thay Dương nghe động tĩnh ngoài cửa, trên người đang đeo tạp dề, trong tay còn cầm cái mui, ló đầu ra từ phòng bếp nói với Vương Hạo “Đi lấy rượu ở trong thư phòng ra đi, lấy cho Chu Độ đôi dép đi nhà màu xanh kia luôn.”Vương Hạo “ồ” một tiếng, nhét trái táo vào mồm, khom lưng tìm dép đi nhà cho Chu Độ ở trong tủ Độ nhìn thấy thằng bạn nối khố thân thiết nhất cùng với người anh em thân thiết nhất, mới nhận ra hắn đã bị cho ra rìa, đã trở thành khách Dương có lẽ đã tính toán thời gian, Chu Độ vừa mới vào không lâu, cậu ta đã lục tục bày thức ăn lên Hạo nằm úp sấp lên bàn tính ăn mảnh, Trương Dương đưa tay ra chụp, ôm lấy thắt lưng Vương Hạo kéo cậu ta sang một bên, ghé lại gần bên cạnh cậu ta nói “Chưa đút no em hả?”Lời nay của Trương Dương tuyệt đối không có hàm ý khác, thế nhưng Vương Hạo sau khi trải qua vận động không hài hòa tối qua thì lại nghĩ theo nghĩa khác, gương mặt nóng bừng, chửi tiếng đm, vội vàng chạy vô trong Dương nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé hoảng sợ kia, khóe môi không kìm được cong Độ trên mặt không có tí biểu cảm nào nhìn hai tên ngược cẩu trước mắt, rất muốn đứt đầu chết mẹ cho cơm này có lẽ chẳng có cách nào được sau khi thức ăn lên đầy đủ, Chu Độ mới nhận ra vì sao Trương Dương lại muốn hắn đến nhà cậu ta ăn cơm. Đầu tiên cả bàn thức ăn đều vô cùng thanh đạm, mà bọn Chu Độ khi ở thành phố H đều ăn khá là cay, tối nay nếu như để hắn đặt nhà hàng, chắc chắn hắn cũng sẽ đặt một nhà hàng mang mùi vị quê hương. Dù sao khẩu vị Vương Hạo vẫn nhiên, Vương Hạo vừa nhìn thấy một bàn thức ăn nhạt nhẽo lạt lẽo, cả gương mặt lập tức xịu xuống phàn nàn với Trương Dương “Vậy làm sao mà ăn chứ.”Trương Dương trừng cậu ta một cái chậm rãi mở miệng nói “Mấy ngày sắp tới em nên ăn thanh đạm một chút mới tốt.”Chu Độ cúi đầu lặng lẽ húp canh, giả bộ tui cái gì cũng không có nghe thấy hết trơn á trời. Chu Độ mang theo vết thương trên mặt, khóe mắt bầm đen như cột điện, Hạ Nghiêu thì đang ngoan ngoãn cúi đầu cụp tai xuống nghe bà chủ tiệm đứng đó văng nước miếng tung tóe."Hai em thật là quá tài năng! Mới sáng sớm đã cùng học sinh lớp phổ thông đánh lộn!" Ông cố ý nhấn mạnh ba chữ "lớp phổ thông" kia, càng nghĩ càng tức giận"Mặt mũi của lớp chuyên chúng ta đều bị hai em vứt sạch rồi!"Chu Độ vẫn là một bộ như chẳng có gì xảy ra, quay đầu nhìn chằm chằm cây ngô đồng ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ cái gì. Hạ Nghiêu trong lòng xấu hổ, Chu Độ là vì cậu mới đánh nhau cùng người ta."Chuyện này tôi nhất định phải báo cho gia đình hai em biết, đã là lớp 12 rồi, không đem tâm tư mà đặt trên việc học, lại còn lúc lên lớp mà đánh nhau." Bà chủ tiệm chỉ vào Hạ Nghiêu tiếp tục mắng"Đặc biệt là em đấy Hạ Nghiêu, tôi nghe các thầy cô khác nói bài tập một bài em cũng không làm, bây giờ lại còn đánh nhau, làm sao vậy, em tưởng rằng mình có thể đậu vào đại học Thanh Hoa sao, số điện thoại của mẹ em là gì, tôi bây giờ liền gọi mẹ em lên trường, đều là cuối cấp rồi, gia đình cũng không biết phối hợp với nhà trường!"Hạ Nghiêu căng thẳng nắm chặt vạt áo của mình, cậu đang định mở miệng xin thầy tha cho lần này, Chu Độ kế bên lên tiếng nói"Cậu ấy không có đánh.""Cái gì?" Bà chủ tiệm không nghĩ tới Chu Độ im lặng nãy giờ lại đột nhiên mở miệng."Cậu ấy không có đánh, chỉ đi vệ sinh mà thôi, đánh nhau chỉ có em."Bà chủ tiệm nghe được lời này, tức khắc nổi trận lôi đình, ổng vỗ bàn một cái rống lên"Em tự hào quá ha! Bây giờ tôi liền gọi mẹ em lên."Chu Độ chẳng hề để ý nói"Thầy ơi, mẹ em mang thai sắp sinh rồi, thầy gọi bố em lên tốt hơn đấy."Bà chủ tiệm không nghĩ tới Chu Độ vậy mà chẳng hề sợ việc mình gọi gia đình lên, tay nhất thời run run chỉ vào Chu Độ nói"Được, được lắm, tôi xem em chẳng có chút hối cải nào, Hạ Nghiêu em về phòng học, còn Chu Độ em ra ngoài đứng cho tôi, lúc nào bố em đến, lúc đó em mới được lên lớp!"Bà chủ tiệm nói xong cầm lấy ly nước định uống một ngụm, phát hiện ly nước chẳng còn một giọt, vì vậy liền đi lấy bình Nghiêu vừa định mở miệng, người bên cạnh cúi người xuống ghé vào lỗ tai hắn nhẹ giọng nói một câu"Không muốn bị gọi gia đình lên thì im miệng."Hơi thở của Chu Độ trong nháy mắt liền bao lấy Hạ Nghiêu, cậu còn chưa kịp phản ứng, người kia đã đứng thẳng Nghiêu nhất thời có chút ngốc chủ tiệm rót nước xong trở về phát hiện Hạ Nghiêu vẫn còn đứng ở chỗ kia không nhúc nhích, lập tức tức giận nói"Em cũng muốn cùng cậu ta đứng trước cửa phải không, còn không mau trở về học."Hạ Nghiêu nghiêng đầu nhìn thoáng qua Chu Độ, rất nhanh liền cúi đầu rời khỏi văn khi trở về phòng học Hạ Nghiêu có chút không yên lòng, giáo viên Hóa học trên bục giảng liếc cậu mấy lần, Hạ Nghiêu cũng không mạp dựa đầu vào phía sau sách, nhỏ giọng hỏi Hạ Nghiêu" Nghe nói cậu cùng học sinh lớp năm đánh nhau hả?"Hạ Nghiêu nhìn Mập mạp một cái, lắc lắc đầu không nói khi tiết cuối cùng của buổi sáng kết thúc, Chu Độ cũng không có trở về. Hạ Nghiêu từ chối lời mời cùng đi ăn trưa của Mập mạp, ngồi trong phòng học ngây ngồi bị ai đó vỗ một cái, Hạ Nghiêu mới phục hồi tinh thần, phát hiện Vương Hạo và Trương Dương đang đứng ở trước mặt Hạo cau mày nhìn chằm chằm Hạ Nghiêu hỏi"Nghe nói Chu Độ cùng mày ở trong nhà vệ sinh đánh nhau cùng lũ lớp năm, rốt cuộc có chuyện gì, nó đâu?""Vẫn còn ở văn phòng."Vương Hạo quan sát cậu từ trên xuống dưới một phen, nhìn người cậu chẳng có chút vết tích của vụ đánh nhau, thế là hỏi lại"Vậy sao thầy lại cho mày về."Hạ Nghiêu há miệng, nhất thời không biết giải thích thế nào."Mày có nhìn thấy Chu Độ cùng với bọn họ đánh nhau không?" Vương Hạo lại hỏi một Nghiêu gật đầu. Vương Hạo lập tức nổi giận"Đều là bạn học vậy mà mày nhìn thấy Chu Độ bị người ta đánh cũng không giúp, mày tốt bụng quá ha!"Hạ Nghiêu lúc đó quả thực không hề tham gia cuộc đánh nhau của bọn họ, bởi vì ngay lúc ba người lớp năm kia nhào lên, cậu bị Chu Độ đẩy ra ngoài cửa, sau đó bị bọn họ ngăn lại ở bên Nghiêu rũ mi mắt xuống, ừ một phòng học đột nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc"Mày mới bị người ta đánh."Vương Hạo vẻ mặt ngạc nhiên nhìn về phía sau Hạ Nghiêu, chỉ nhìn thấy Chu Độ tay đút túi quần, chậm rãi đi về phía bọn người Chu Độ thon dài, đồng phục trường hơi rộng được Chu Độ cẩu thả mặc vào, có cảm giác đẹp trai kiệt ngạo bất tuân."Còn không bị đánh hả!" Vương Hạo chạy đến bên người anh, chỉ vào khóe miệng của anh lớn tiếng nói"Mày nhìn xem ở đâu cũng tím, là ai đánh vậy, anh giúp chú mày trả thù!""Mày là anh ai đó." Chu Độ vỗ một cái lên đầu của cậu ta, khóe mắt lại không tự chủ nhìn lướt qua Hạ Nghiêu."Tao nói thiệt đó, mấy thằng đó là ai, tan học tụi mình đi chặn đường tụi nó.""Chặn cái rắm." Chu Độ liếc cậu ta một cái, đi về chỗ ngồi của mình"Tụi bay mau đi ăn cơm đi, tao chút nữa phải về nhà.""Về làm gì? Tao phắc, không phải bà chủ tiệm đuổi mày về nhà chứ!"Tâm tình Chu Độ hình như rất vui, anh cong khóe miệng, đắc ý nói"Đi bệnh viện xem em gái tao."Vương Hạo sửng sốt một chút, lúc này mới phản ứng, cậu ta vui mừng hỏi"Dì sinh rồi hả?""Ừ." Chu Độ gật đầu một cái, đeo ba-lô lên vai"Tụi bay đi ăn cơm đi, tao về đây, bố tao đang đợi tao trước cổng."Vương Hạo ầm ĩ đòi cùng theo Chu Độ đi bệnh viện, cuối cùng vẫn là bị Trương Dương lôi Nghiêu vẫn luôn lặng lẽ ngồi ở chỗ của mình, Chu Độ vốn muốn đi về luôn, anh nhìn qua Hạ Nghiêu một cái, cuối cùng vẫn đi tới bên cạnh cậu, giả vờ vô ý hỏi"Cậu không đi ăn cơm hả?"Con mắt Hạ Nghiêu ngày thường rất tròn, nhưng bởi vì khóe mắt hơi hơi rũ xuống, cho nên lúc nào cũng cho mọi người người một dáng vẻ đáng Nghiêu thế nhưng không có trả lời câu hỏi của anh, lại hỏi ngược lại Chu Độ"Cậu sinh em gái rồi?"Chu Độ không nhịn được cười khẽ một tiếng"Là mẹ tôi sinh tôi một đứa em gái."Mi mắt Hạ Nghiêu rũ xuống, nhẹ giọng nói"Chu Độ, cảm ơn cậu."Chu Độ đứng đó không nói gì, Hạ Nghiêu đứng lên chuẩn bị rời đi, không nghĩ tới vừa đi một bước, cánh tay liền bị người nắm lại."Nếu muốn cảm ơn thì mời tôi đi uống trà sữa đi."Hạ Nghiêu kinh ngạc quay đầu lại nhìn hắn."Tôi muốn uống ở cái quán trà sữa kế bên trường kia." Chu Độ cố ý nói thêm."Được thôi." Thanh âm Hạ Nghiêu có chút gượng gạo đáp lại, sau đó hất tay Chu Độ ra liền chạy ra khỏi phòng muốn báo đáp Chu Độ, không chỉ là một ly trà sữa. Hạ Nghiêu biết, mình sắp có thể giúp Chu Độ giải quyết được một vấn đề nan giải.

vợ luôn nghĩ tôi không yêu em ấy